Thể Loại
Tác GiảVị Tịch
Số Chương49 chương
Trạng TháiĐã Hoàn

Tóm tắt

Văn án

Dĩ Thành rủ Thiên Việt: Em nghe thử bài này xem.

Thiên Việt nghiền ngẫm khúc hát một hồi mới nhận xét: Tuy giai điệu rất hay, nhưng nội dung nghe như điềm chẳng lành ấy.

Dĩ Thành bá lấy cổ Thiên Việt, vỗ về cậu, giọng vẫn hiền hòa như mọi khi, liên quan gì đến chúng ta đâu.

Bản nhạc này, kể từ khi ấy đã bất giác bén rễ trong lòng Thiên Việt, cho dù chẳng muốn, vẫn, nhớ mãi không quên.

Ổ khoá nào khóa chặt những ước hẹn.

Để giữ lại muôn vẻ dịu dàng của em.

Khúc ca nào hát vang được muôn thuở

Để khi năm tháng nhuộm bạc mái đầu

Em sẽ vẫn nhớ đến?

Nếu yêu nhau sẽ luôn thủy chung son sắt

Khi thề nguyền sẽ luôn trọn đời trọn kiếp

Nếu anh muốn được bên em mãi mãi

Thì mãi mãi ấy rốt cục là bao lâu?

Mà hoa kia nở đến khi nào sẽ tàn

Chim kia bay đến nơi nào khuất bóng

Nếu thanh xuân chỉ vụt qua trong chớp mắt

Thì người ta yêu nhất bao giờ sẽ lìa xa

Chúng ta đều mải tìm một mùa xuân vĩnh hằng

Chúng ta cứ ngóng trông lời hứa hẹn bất diệt

Lại chẳng hay mộng đẹp chóng tàn

Má hồng mau phai

Rồi cũng đành nhìn nhau lệ ứa nhòa

Hãy là người đầu tiên đánh giá cho truyện này