Chương 1:Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

1: Tôi không muốn lại làm kẻ vô dụng nữa

“Mẹ, thời hạn ba năm đã đến rồi, trong ba năm này, con đều làm theo những di ngôn mà mẹ để lại, bây giờ cả nhà họ Tô, thậm chí là một nửa thành phố Trường Giang, không có ai là không biết người đến ở rễ nhà họ Lâm kia chính là một tên vô dụng!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ muốn con nhẫn nhịn ba năm là bởi vì lo lắng con sẽ bị những người trong gia tộc hãm hại. Mẹ đã nói, con có thiên phú trời sinh, tương lai nhất định sẽ thành rồng thành phượng, nhưng xuất thân không tốt, không có quyền không có thế, không thể nào tranh được với những kẻ đó, một khi để lộ ra thiên phú, nhất định sẽ mang đến họa sát thân, cho nên mới bắt ép con giả dạng làm một tên vô dụng.”

“Nhưng mà…Mẹ à, mẹ cũng không biết, mẹ đã sai rồi, là sai hoàn toàn. Ở trong mắt Lâm Dương con, nhà họ Lâm cũng chỉ là một đám gà nhà chó cảnh mà thôi! Lâm Dương con cần gì phải sợ một đám gà nhà chó cảnh được chứ?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Nhà họ Lâm vứt bỏ con, mẹ cũng không hy vọng con lại quay về nhà họ Lâm, con và nhà họ Lâm cũng không còn quan hệ gì nữa. Hôm nay con đến thăm mẹ, là do con muốn nói cho mẹ biết, thời hạn ba năm đã chấm dứt rồi, con..Lâm Dương!

Không muốn lại làm một kẻ vô dụng nữa!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Trong một nghĩa trang vô danh ở phía nam Thủ Đô, Lâm Dương đang ngồi chồm hỗm ở trước một bia mộ không tên, vẻ mặt hững hờ cầm tiền vàng để vào trong chậu than.

“Nếu như ba năm trước con có y thuật như bây giờ…”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lâm Dương âm thầm siết chặt nắm tay, trong mắt lộ ra vẻ không cam lòng.

Hắt xì!

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Đột nhiên, tiếng cành cây bị gãy vang lên trong nghĩa trang vô danh.

Lâm Dương ngắng đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, trong bóng tối có hai bóng người đang chạy về phía này.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Một già một trẻ, ông cụ mặc quần áo nhà Đường, tóc bạc da đồi mỗi nhưng trêи thắt lưng lại có vết máu, rõ ràng là đang bị thương. Còn cô gái kia tầm hai mươi tuổi mặc một chiếc váy hoa liền, dáng người thon thả, da thịt trắng nõn nà, rất là đáng yêu.

Giờ phút này cô gái ấy đang đỡ ông cụ kia chật vật chạy về phía trước, đôi mắt mùa thu xinh đẹp tràn ngập nước mắt và hoảng sợ.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Hai người đang chật vật thì phát hiện ra Lâm Dương đứng bên ánh lửa, họ vô cùng vui mừng.

“Vị đại ca này, cầu xin anh hãy cứu ông nội của tôi!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Khóe mắt cô gái ngắn lệ, giọng nói nức nở.

“Thật có lỗi, tôi chỉ đến đây để tảo mộ, không giúp cô được!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, châm ba nén hương, sau đó tế bái bia mộ.

“Đại ca, cầu xin anh đấy!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái nóng nảy nói.

“An An…Đừng ép buộc người khác, cháu buông tay ra đi, mục tiêu của bọn họ là ông, cháu đi trước đi…Ông nội sẽ đến saul”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Môi ông cụ tái nhợt, nói với giọng yếu ớt.

Bởi vì mất máu quá nhiều nên ngay cả nói chuyện ông cũng rất khó khăn.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Không thể được! Ông nội, cháu sẽ không bao giờ vứt bỏ ông!”

Cô gái cắn chặt răng, kiên định nói.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đứa nhỏ ngốc!”

Ông cụ thở dài một tiếng: “Như vậy cả hai người chúng ta ai cũng không thể chạy thoát được!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Sao cô gái ấy lại không biết được chứ?

Cô gái siết chặt nắm tay nhỏ bé, gương mặt tái nhợt nhìn Lâm Dương đang ngồi xổm trước bia mộ, nghiêm túc nói: “Vị đại ca này, nếu như anh đồng ý đưa ông nội tôi rời khỏi nơi này, nhà họ Hạ chúng tôi nhất định sẽ cảm ơn anh, anh muốn cái gì, chúng tôi cũng có thể cho anh được!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái nhìn Lâm Dương với vẻ rất chờ mong, hy vọng anh đã từng nghe qua nhà họ Hạ rồi.

Nhưng Lâm Dương không hề có bắt kỳ phản ứng gì.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Chưa bao giờ nghe qua sao?

Cô gái rất thất vọng, nhưng cô cũng không hề hết hy vọng!

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Một triệu!”

Trực tiếp đưa ra giái “Đưa ông nội của tôi đi, tôi sẽ ở lại chặn phía sau, anh sẽ an toàn, chỉ cần anh làm theo những gì tôi nói, nhà họ Hạ tôi sẽ trả cho anh một triệu!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“An An! Cháu đi đi! Ông nội sẽ dùng mấy cái xương cốt già nua này để liều mạng với bọn họ!”

Ông cụ kϊƈɦ động nói, nhưng sau khi nói xong miệng vết thương lại chảy máu tươi, không nhịn được mà ho khan.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Gương mặt cô gái đầy nước mắt, không để ý đến những gì ông cụ nói, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Nhưng mà…. Lâm Dương vẫn không hề động đậy.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Hai triệu!”

Cô gái lại quát lớn.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhưng tình cảnh vẫn khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng như trướ!

c Cô gái thở gấp, vội vàng la lên: “Ba triệu!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Bốn triệu!”

“Năm triệu!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhưng bắt kể cô gái có nói con số lớn đến mê người như thế nào đi nữa, cũng không thể nào khiến Lâm Dương lung lay.

Anh giống như là một cái đầu gỗ.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Còn có người không có hứng thú với tiền hay sao?

Cô gái cảm thấy tiếng nói của mình đang run lên.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đừng quát nữa!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Rốt cuộc, Lâm Dương cũng lên tiếng.

Hơi thở của cô gái bị kiềm lại.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhìn thấy Lâm Dương đã cắm ba nén hương vào trước bia mộ, nhìn chăm chú vào bia mộ vô danh, lạnh nhạt nói: “Đây là lần đầu tiên tôi tảo mộ cho mẹ mình, phiền cô nhanh rời đi cho, không nên quấy rày tôi nói chuyện với mẹ mình, được không?”

“Nhưng mà…”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái còn muốn nói gì đó.

Nước mắt rơi lã chã…

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Nhìn thấy trước cửa nghĩa trang có đến hơn ba mươi người đàn ông vọt tới.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Mỗi người đàn ông đều có dáng vẻ hung ác, trong tay nắm chạy dao sắc nhọn, vây kín lấy cô gái và ông cụ.

Nhìn dáng vẻ của bọn họ, rõ ràng đều không phải là người bình thường, rất có thể là một đám lính đánh thuê nước ngoài.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ông cụ nhà họ Hạ, không cần phải chạy nữa, ông nên phối hợp một chút, chúng tôi sẽ cho ông chết một cách thoải mái.”

Cầm đầu là một gã đàn ông đầu bóng lưỡng, tay gã nắm chặt dao găm, lạnh lùng nói: “Các người là người do nhà họ Lục phái đến đúng không?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Trong mắt ông cụ xẹt qua một tia thô bạo và tức giận: “Nhà họ Lục cũng thật là độc ác! Nếu như ông đây gặp nạn lớn không chết, nhất định ông sẽ khiến cho đám người nhà họ Lục mắt hết tính người này biến mắt khỏi Thủ Đô!”

“Chém!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Gã đàn ông đầu bóng lưỡng cũng lười nói lời vô ích, hét lớn một tiếng rồi cầm đao chạy đến.

Những người còn lại cũng nâng đao lên.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Mấy chục người cứ bổ những lưỡi đao sắc bén về phía ông cụ và cô gái.

Không có một chút do dự nào.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Không có một chút thương hại nào.

Cô gái và ông cụ đều là người tay trói gà không chặt, sao có thể đối phó với chuyện này được chứ?

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái sợ đến mức gương mặt trắng bệch, tuy rằng ông cụ đang bị thương, nhưng vẫn túm cô gái che ở phía sau, ánh mắt ông cụ kiên định, xem ra là muốn liều mạng với đám côn đồ này.

Nhưng cho dù ông ta có liều mạng đi nữa thì có ích gì đâu chứ? Những tên côn đồ này ngoại trừ đao kiếm ra, bên hông vẫn còn súng chưa lấy ra, xem ra là cố gắng hết sức để xử lý xong.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Đây là một cuộc chém giết không có một chút hồi hộp nào!

“Dừng tay!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một giọng nói hờ hững vang lên.

Gã đàn ông đầu bóng lưỡng quét mắt nhìn về phía Lâm Dương, khế quát nói: “Giải quyết tên này luôn đi, tránh cho thêm rắc rồi!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Vâng, đội trưởng!”

Người đứng bên cạnh gật đầu thật mạnh, rồi bước về phía Lâm Dương.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhưng chỉ trong nháy mắt, một cây ngân châm bay ra ngoài, đâm vào cái cổ của người đàn ông nọ một cách chính xác.

Chỉ trong giây lát, người nọ cứng đờ tại chỗ, giống như một pho tượng không thể động đậy được.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Cái gì?”

“A VĩI Cậu bị làm sao vậy?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đội trưởng, xem ra là do tên này giở trò quỷ! Xem ra tên này là một kẻ được gia đình huấn luyện!”

Đám người kia đều thay đổi sắc mặt.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đụng phải thứ cứng đầu rồi! Mọi người cẩn thận một chút, giải quyết tên này trước đi!”

Sắc mặt gã đàn ông đầu bóng lưỡng nghiêm túc, nắm chặt đao nhằm vào phía Lâm Dương.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhưng khi bọn họ vừa mới bắt đầu hành động, thì Lâm Dương đang ngồi xổm ở chỗ kia lại nâng tay lên lần thứ hai.

Tay anh giống như là có cả dải ngân hà đang di chuyển, một ánh sáng óng ánh bay ra xẹt qua bầu trời đêm đâm vào trong cơ thể của những người này.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ngân châm?”

Đột nhiên ánh mắt của ông cụ ngần ra.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lại nhìn vào phía đám người của gã đàn ông đầu bóng lưỡng, tất cả đều biến thành pho tượng, không chút sứt mẻ nào.

Ở cổ của mỗi người đều đang cắm một cây kim chân tinh tế bé như sợi tó!

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

c Ông cụ và cô gái đều trợn lớn mắt nhìn.

“Mẹ, con bắt hiếu, làm ầm ï trước mặt mẹ…”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lâm Dương cũng không quay đầu lại, nhìn bia mộ nỉ non nói nhỏ.

Bên này ông cụ và cô gái đều vô cùng kinh ngạc để nhìn Lâm Dương.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ông nội, bọn họ đây là…Bị làm sao vậy?”

Cô gái nuốt nước miếng nói.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Chẳng lẽ đây chính là dùng ngân châm phong huyệt sao?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Vẻ mặt ông cụ khϊế͙p͙ sợ nói: “Ông đã từng nghe ông Vương của nhà họ Vương nhắc đến, nhưng chưa bao giờ được thấy…”

“Ông Vương sao? Là hội trưởng của hiệp hội Đông Y sao, là Y Thánh sao?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đúng vậy…”

Ông cụ suy yếu nói: “Ông Vương của cháu đã từng nói, người biết ngâm châm phong huyệt đều là những cao thủ trong Đông Y, nếu như người trẻ tuổi này thật sự có bản lĩnh ấy, vậy cậu ta…Cũng không phải là một người bình thường!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Ông cụ cảm thán nói, nhưng vừa mới dứt lời, người lại có chút lung lay không đứng vững.

“Ông nội, ông không sao chứ?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Không có chuyện gì…Còn có thể chống đỡ một lát nữa.”

Ông cụ miễn cưỡng cười nói.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Sao cô gái có thể không nhìn ra được, vẻ mặt cô đầy vẻ đau lòng, cô nhìn chằm chằm về phía Lâm Dương, muốn tiến lên phía trước.

“An An, cháu muốn làm gì thế?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Ông cụ vội vàng giữ cô lại.

“Ông nội, ông đã nói là y thuật của người này rất lợi hại, vậy cháu sẽ mời anh ta ra tay, nhát định là có thể cứu ông.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Con bé ngốc, người ta đã không muốn bị người khác quấy rày, cháu cũng không thẻ lại khiến người ta không vừa ý được!”

“Nhưng mà ông nội, nếu cứ tiếp tục như vậy, ông sẽ chết mát.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái gấp gáp đến mức sắp khóc.

“Phú quý có số mệnh, sống chết do trời.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Ông cụ yếu ớt nói.

Nhưng vừa mới dút lời, hai mắt ông tối sầm lại, ngã cuống.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ông nội, ông nội!”

Cô gái phát ra tiếng khóc gào thét thê lương, nhưng cũng không thể nào khiến ông cụ tỉnh lại.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái tuyệt vọng.

Đột nhiên cô vọt về phía này, quỳ gối nhìn về phía Lâm Dương khóc lớn nói: “Cầu xin anh, cầu xin anh cứu ông nội của tôi.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Cô làm ầm ï đến mẹ của tôi, kiên nhẫn của tôi cũng có hạn!”

Lâm Dương hơi hơi nghiêng đầu, giọng điệu lạnh lùng nói.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Nhưng mà, ông nội của tôi sắp chết!”

Cô gái khóc lóc nói: “Cầu xin anh hãy ra tay cứu lấy ông của tôi…”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Cô gái không ngừng cầu xin, tiếng khóc khiến cho cả nghĩa trang ầm ï.

“Xem ra những gì tôi nói cô không nghe rõ sao!”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đại ca, tôi rất xin lỗi, nhưng ông nội của tôi thật sự sắp không chịu nỗi nữa rồi, nếu như anh đồng ý cứu ông nội của tôi, thì nhà họ Hạ chúng tôi đồng ý sửa chữa lại nghĩa trang, đồng ý sửa chữa lại phần mộ của bác gái, thậm chí Hạ U An tôi cũng sẽ đồng ý vì bác gái mà túc trực bên linh cữu ba năm! Có được hay không?”

Cô gái khóc như hoa lê trong mưa, run rẫy nói.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Những lời này thoáng đả động đến Lâm Dương.

Anh quay đầu lại nhìn vào mắt cô gái, ngập ngừng một lát rồi thản nhiên nói: “Túc trực bên linh cữu thì cũng không cần, giúp tôi sửa chữa lại mộ phần của mẹ tôi một chút đi, coi như là lòng hiếu thảo của tôi?”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Anh đồng ý rồi sao?”

Cô gái vui sướиɠ không thôi.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Lâm Dương gật gật đầu, đi đến bên cạnh ông cụ, gỡ một bộ kim châm dài nửa tắc bé như sợi tóc từ bên hông xuống, sau đó thật cần thận đâm vào mi tâm của ông cụ.

Trong khoảng khắc, ông cụ vốn đã hôn mê từ trước bỗng nhiên run lên một cái, sau đó đột nhiên há lớn miệng “oa” một tiếng, rồi lại hít vào một hơi thật sâu và mạnh mẽ.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ông nội!”

Cô gái vô cùng kϊƈɦ động.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Người của cô trong vòng một giờ nữa có thể đến đây không?”

“Tôi đã gửi định vị nơi này cho bọn họ rồi, có thể nửa tiếng nữa sẽ tới đây.”

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Vậy là đủ rồi, trong vòng một giờ đến bệnh viện truyền máu thì sẽ không có chuyện gì, nếu để muộn, thì đưa đến nhà tang lễ mà hỏa táng đi.”

Lâm Dương cầm lấy túi hành lý ở trêи mặt đất, xoay người rời đi.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Vị đại ca này, anh tên là gì?”

Cô gái vội vàng gọi lại.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Nhưng Lâm Dương đã biến mắt ở trong bóng đêm rồi.

Cô gái kinh ngạc nhìn theo hướng mà Lâm Dương đã rời đi, có chút ngắn người.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Đột nhiên, khóe mắt của cô như nhìn thấy cái gì đó, cô hơi hơi cúi đầu xuống, thì nhìn thấy bên cạnh tắm bia mộ rơi xuống một tắm vé xe.

Cô vội vàng chạy đến, nhặt tắm vé xe lên.

Anh nhếch môi: “Khá là không có mặt tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

“Thành phố Trường Giang? Lâm Dương?”

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
Trước
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜