Chương 1099:Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

1145:

“Anh điên rồi, tôi sẽ báo cảnh sát!” Tô Nhan cuống lên, lập tức lấy điện thoại di động ra.

Nhưng chỉ một giây sau, một tên bảo vệ lao tới giật lấy điện thoại di động trong tay Tô Nhan.

Cô bị dọa hét lên một tiếng.

Mặt Lâm Dương trở nên lạnh lùng, hai tay nắm chặt.

Anh vỗ nhẹ bả vai của cô, sau đó xoay người lại nhìn Quách Thiếu Kiệt với vẻ thản nhiên: “Xem ra, chúng ta đã kết thù với nhau rồi!”

“Kết thù? Cậu xứng đáng để kết thù với tôi à? Cậu đủ tư cách làm đối thủ của tôi sao?” Trên khuôn mặt của Quách Thiếu Kiệt không hề có cảm xúc, miệng lại thốt ra một câu khinh thường.

Theo anh ta thấy thì cái tên Lâm Dương này hoàn toàn không thể gây uy hiếp gì cho mình được.

Chỉ là… anh hơi vướng tay mà thôi!

Lâm Dương không hé răng, nhưng bàn tay đã siết chặt thành nắm đấm.

Thật ra anh rất không muốn để sức mạnh của mình bại lộ ở trước mặt Tô Nhan.

Bởi vì anh không muốn cuốn Tô Nhan vào trong kế hoạch sau này của mình.

Anh chỉ muốn làm một Lâm Dương bình thường, sau đó lại ly hôn với Tô Nhan, từ đây về sau, anh và cô sẽ không còn quan hệ gì với nhau nữa.

Nếu là như thế, sau này cô có tái hôn thì cũng sẽ không bị anh liên lụy đến mức không thể sống yên ổn.

Nhưng bây giờ, xem ra dường như mọi thứ đều không thể thay đổi được nữa rồi.

“Quách Thiếu Kiệt! Anh đừng có mà quá đáng!” Tô Nhan khó thở nói.

“Tôi đã cho các người cơ hội rồi đó thôi!”

Quách Thiếu Kiệt nhún vai, tiện đà phất tay.

“Ra tay đi!” Anh ta hét lớn.

Một đám người mặc đồ đen lập tức nhào về phía Lâm Dương, người nào người nấy hung hăng giơ nắm đấm muốn đánh lên người anh.

Nhưng mà ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc này, một tiếng hét giận dữ vang lên.

“Dừng tay!

Mọi người đều giật mình.

Quách Thiếu Kiệt chau mày nhìn về phía người vừa nói.

Sau đó anh ta nhìn thấy một chiếc Bentley và bảy tám chiếc Mercedes Benz điên cuồng chạy về phía bên này, một ông già ngồi ở vị trí ghế phụ của chiếc Bentley thò đầu ra ngoài cửa sổ xe hét lớn: “Dừng tay lại hết cho tôi!”

“Chú Thông?” Có người thốt lên.

“Sao ông già đó lại chạy tới đây?” Quách Thiếu Kiệt cũng cảm thấy hơi bất ngờ.

Sau đó anh ta thấy mấy chiếc xe của Khương Đình Thông xông về phía mình, một đám người gấp gáp xuống xe nhanh chóng vây quanh Quách Thiếu Kiệt.

Rõ ràng Khương Đình Thông đã chuẩn bị rất đầy đủ, có khoảng hơn ba mươi người lao xuống xe, thấy đàn em của Khương Đình Thông hùng hổ như thế, đàn em của Quách Thiếu Kiệt lập tức trở nên căng thẳng.

“Khương Đình Thông, ông làm gì vậy?”

Quách Thiếu Kiệt bực bội lớn tiếng quát.

“Cậu Kiệt! Cho ông già này chút thể diện đi, đừng gây khó dễ cho cô Ái Vân và cậu Lâm nữa! Để họ đi đi!” Biểu cảm trên mặt Khương Đình Thông rất nghiêm túc, ông ta nhìn thẳng vào Quách Thiếu Kiệt rồi nói.

“Khương Đình Thông, hình như chuyện này không liên quan tới ông thì phải? Chẳng lẽ ông muốn nhúng tay vào?” Quách Thiếu Kiệt nhíu mày hỏi.

“Cậu Lâm và cô Ái Vân là bạn của tôi!

Cậu khiến bạn của tôi khó xử như thế mà còn nói không liên quan tới tôi à?” Khương Đình Thông hừ nói.

“Vậy sao?” Sắc mặt của Quách Thiếu Kiệt không được tốt cho lắm, anh ta hỏi: “Cho nên ông mới cố ý chạy tới đây đối đầu với tôi sao?”

“Cậu không làm khó bạn của tôi, đương nhiên tôi cũng sẽ không đối đầu với cậu!

Quách Thiếu Kiệt, xét về vai vế, cho dù ba của cậu có đứng ở đây thì ít nhiều gì cũng phải nể mặt tôi, chẳng lẽ hôm nay cậu muốn khiến tôi bị mất mặt à?” Khương Đình Thông xụ mặt nói, thái độ của ông ta vô cùng kiên quyết.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜