Chương 7:Đêm Săn Xuân Sắc

Đêm Săn Xuân Sắc -

Trước một khắc vui sướng

Ở sau một giây bị hủy diệt

Thì ra là lòng của anh cũng không có dừng lại ở trên người tôi. . . . . .

Sau khi Khâu Nhậm Uy nhận được điện thoại của em gái, lập tức đi cùng anh cả Khâu Nhậm Diệu tới chỗ Lương Bằng Uy . Bảo vệ tại cửa đối với việc bọn họ đột nhiên xuất hiện cảm thấy kinh ngạc, Dương Nhược Phương vội vàng ra ngoài giải thích, cũng dẫn Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy tới đại sảnh. Hai người tới sảnh vô cùng quen thuộc, nghi ngờ nhìn xung quanh . Dương Nhược Phương nói với người giúp việc đem trà bánh để lên trên bàn, cười nói: "A Uy không có ở đây, là Bảo Nhi muốn gặp các cậu, cô ấy có lời muốn nói với các cậu."

Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy nhìn nhau một cái, sau đó ngồi xuống.

"Bảo Nhi đâu? Sao lại không thấy con bé đâu?" Khâu Nhậm Diệu lo lắng hỏi.

"Cô ấy đang thay quần áo, lập tức sẽ đến ngay, các cậu uống ly trà trước đi, nghỉ ngơi chờ một chút!" Dương Nhược Phương giải thích. Khâu Nhậm Uy làm động tác cảm ơn rồi bưng trà lên, lại bị Khâu Nhậm Diệu đẩy nhẹ vào người, lấy ánh mắt ám hiệu với anh. Đi tới quân doanh của địch, làm sao có thể khinh thường, dùng thức ăn của địch? Huống chi còn là đại bản doanh của phần tử hắc đạo . Khâu Nhậm Uy cười khổ một tiếng, thu tay lại. Khâu Nhậm Diệu bày ra bộ dáng đứng đắn này , khiến Dương Nhược Phương bất đắc dĩ lắc đầu. Lúc này, Bảo Nhi xuất hiện, nhiều người nhìn thấy cô thì hết sức kinh hãi mở to mắt. Bảo Nhi bây giờ và trong quá khứ hoàn toàn khác nhau, cô mặc lấy một bộ sườn xám màu hồng không tay, mái tóc làm xoăn từng lọn rủ xuống phía sau lưng, trên mặt trang điểm theo phong cách kiều diễm,đậm đà, nhìn trang phục và phong thái của cô, giống như là nhân viên bồi rượu.

Khâu Nhậm Diệu và Khâu Nhậm Uy nghẹn họng nhìn trân trối, bọn họ trừng mắt nhìn, căn bản không cách nào gắn hình ảnh của em gái đáng yêu này đó , với cô gái nhiều son dầy phấn trước mắt này. Đối với sự giật mình của các anh, Bảo Nhi chỉ cười mỉm rồi đi xuống, đi tới trước mặt bọn họ, dùng âm điệu đặc biệt làm nũng nói: "Anh cả,anh tư, các anh khỏe!"

Khâu Nhậm Uy đứng dậy,mùi nước hoa gay mũi làm anh nhíu mày, anh không tiến lên nói chuyện với cô, chỉ là dùng ánh mắt không thể tin được nhìn cô. Khâu Nhậm Diệu cũng giống Khâu Nhậm Uy, độ giật mình so với em trai còn nghiêm trọng hơn. Đây là em gái anh sao? Đây là em gái đơn thuần thiện lương sao?

"Bảo Nhi, tại sao em lại ăn mặc như vậy?" Khâu Nhậm Uy không hiểu hỏi.

Bảo Nhi cười khúc khích, giống như là đối với vấn đề đó cảm thấy rất buồn cười, "Thế nào? Anh tư, em ăn mặc như vậy khó coi sao? Đây là vì gặp các anh nên em mới đặc biệt ăn mặc tỉ mỉ đó."

"Bảo Nhi, em. . . . . . Đã xảy ra chuyện gì sao?" Cách lần trước gặp mặt vẫn chưa tới một tuần lễ! Làm sao em gái có thể có biến chuyển to lớn như thế? Khâu Nhậm Uy lo lắng hỏi.Bảo Nhi khe khẽ đẩy anh ngồi xuống, ỏn à ỏn ẻn nói: "Ai nha! Anh tư anh muốn nói gì vậy! Em sống tại nơi này rất tốt, nào có cái gì chuyện a!"

"Bảo Nhi, có phải Lương Bằng Uy làm cái gì với em hay không?" Cô nhíu lông mày một cái, "Ai yêu! Anh tư, anh làm gì thế, sao lại bày ra khuôn mặt kỳ quái thế kia chứ? Em nghĩ đến khi các anh nhìn thấy em sống tốt như vậy, sẽ thật vui mừng !"

"Cái gì? em ở nơi này ….sống tốt. . . . . . Bảo Nhi, em có biết mình đang nói gì hay không?" Khâu Nhậm Diệu không cách nào nhìn em gái như vậy, vẻ mặt phức tạp. Đối vẻ mặt anh cả, Bảo Nhi chỉ nhẹ cong chút vành môi, "Thiệt là, người ta đúng là sống rất tốt mà! Uy ca rất thương người ta, bởi vì em đã giúp anh ấy sinh người thừa kế, cho nên trong tất cả người tình của anh ấy em được sủng ái nhất !"

"Cái gì? ! Tình. . . . . . Người tình. . . . . . Bảo Nhi, em . . . . ."

"Thế nào? Uy ca không có nói với các anh sao? Ai! Có lẽ là sợ các anh không thể nào chấp nhận được đi!" Cô tỏ vẻ không sao cả, đứng thẳng vai một chút. Trong nháy mắt không khí trở nên thật lạnh lùng, một bên Dương Nhược Phương mơ hồ nhìn bọn họ, đối với lời nói của Bảo Nhi thì không thể nào tin nổi. Giằng co một lúc, cuối cùng Khâu Nhậm Diệu cũng lên tiếng, "Bảo Nhi, nói cho anh , em và Lương Bằng Uy rốt cuộc biết nhau như thế nào? Các em thật sự là yêu nhau mới ở cùng với nhau sao?" Giống như đang nói ra một chuyện đáng sợ, ngay cả âm thanh của anh cũng có chút run rẩy. Bảo Nhi bước chân xoay người một cái, đưa lưng về phía bọn họ, khẽ thở dài: "Cũng không phải thật sự yêu nhau, chỉ là em muốn thân phận phu nhân Tường Bang thôi, thật ra thì ở nhà Ngã Ly không bao lâu, thì bạn bè em giới thiệu công việc mới là đến hộp đêm Say Tình Uy ca mở đi làm, anh ấy đối với tôi rất tốt! Cho nên bất tri bất giác em đã sống cùng anh ấy rồi, chỉ là. . . . . ." Nói đến đây, cô đột nhiên xoay người lại, tâm tình kích động, "Chẳng qua là khi anh ấy biết em là em gái của các anh, thì lại bắt đầu đối với em lạnh nhạt, hiện tại. . . . . . Lại còn muốn đuổi em đi!"

"Bảo Nhi. . . . . ." Khâu Nhậm Diệu kinh ngạc nhìn cô, trong lúc nhất thời không cách nào nói được ra lời. Bảo Nhi tiến lên nắm lấy tay anh, làm bộ đáng thương cầu khẩn, "Anh cả, van cầu anh, em không muốn rời khỏi anh ấy, em thật sự là không có thể không có anh ấy, em biết rõ anh ấy nhất định sẽ thừa cơ hội này nói điều kiện tốt với anh để bỏ rơi em, nhưng em không muốn, em thật sự là không muốn, anh cả, làm ơn, xem như em cầu xin anh, đừng làm cho anh ấy đuổi em đi, em không thể rời xa anh ấy!" Nói xong, cô quỳ xuống. Khâu Nhậm Diệu kinh ngạc không dứt, đầu anh dương như muốn nổ tung, "Bảo Nhi, em đang làm gì? Trời ơi! Làm sao em có thể biết thành người như vậy chứ? Chẳng những cả người biến thành bộ dạng khó coi này, còn không biết xấu hổ làm người tình của Lương Bằng Uy , chẳng lẽ đây chính sự độc lập mà em muốn sao?"

Bảo Nhi cúi đầu, cắn môi, giọng nói không vui nói: "Tóm lại, em là không thể nào rời anh ấy, mặc kệ Uy ca trao đổi điều kiện gì với các anh, em chết cũng sẽ không rời khỏi anh ấy!"

"Vậy thì tốt, cô hãy vĩnh viễn đợi tại nơi này, đợi tên Lương Bằng Uy khốn khiếp kia đến ở bên cô, tiếp tục rơi xuống đi xuống tốt lắm!" Khâu Nhậm Diệu phát ra tiếng quát đáng sợ.

Khâu Nhậm Uy chấn kinh, bắt vai anh lại, "Anh cả, anh điên ư! Cha đã thông báo, muốn chúng ta bất kể như thế nào cũng phải dẫn Bảo Nhi về nhà, anh sao vậy… có thể. . . . . ."

"Câm mồm! Khâu Nhậm Diệu tôi không có loại em gái này!"

"Anh cả, anh b́ình tĩnh một chút. . . . . ."

"Được rồi! Không nói nữa! Bây giờ tôi phải nghĩ đến chúng ta, tại sao chúng ta lại phải vì loại em gái như vậy, tính toán sẽ thống nhất điều kiện với Lương Bằng Uy , chỉ chuyện này thôi đã cảm thấy giống như gặp phải ác mộng, trời ạ! Nếu để cho cha nhìn thấy con gái mà bản thân mình yêu quý biến thành bộ dạng xấu xí này, sẽ ra sao! Bảo Nhi, cô làm như vậy mà không sợ phụ lòng mẹ dưới suối vàng sao?"

Khâu Nhậm Diệu giận đến nỗi khóe mắt chảy ra nước, toàn thân không ngừng run rẩy, nhìn chăm chú vào Bảo Nhi ánh mắt hiện đầy thất vọng và đau lòng. Máu trong người Bảo Nhi như đông lại, không cảm thấy bất kỳ nhiệt độ nào, ngữ điệu không còn sức sống, "Anh cả, nói như thế, anh đồng ý? Thật tốt quá, thật sự là quá tốt! Bởi như vậy, em lại có thể tiếp tục làm người tình của Uy ca. . . . . ."

"Bốp!" Tiếng cái tát vang vọng quanh quẩn khắp đại sảnh.

Thân thể Bảo Nhi không chịu nổi cái tát của Khâu Nhậm Diệu, ngã sang một bên, khóe miệng tràn ra tia máu, cô sững sờ nhìn máu trong tay. Thật kỳ quái, tại sao cô không hề cảm thấy đau, rõ ràng cũng chảy máu, không phải sao?

"Trời ạ! Bảo Nhi, em không sao chứ?" Khâu Nhậm Uy muốn tiến lên, lại bị Khâu Nhậm Diệu kéo lại.

"Chúng tôi đi, cái chỗ này tôi chỉ đợi một giây thôi cũng cảm thấy buồn nôn!"

"Nhưng là, Bảo Nhi. . . . . ."

"Không cần để ý cô ta, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta không có em gái!" Khâu Nhậm Diệuđiên cuồng hét lên. Khâu Nhậm Uy chưa từng thấy anh cả mất khống chế như vậy , anh liếc nhìn em gái đang cúi đầu lần nữa, tiếp theo thở dài, theo Khâu Nhậm Diệu rời đi. Nghe tiếng đóng cửa như sấm , Dương Nhược Phương mới giật mình tỉnh lại, cô vội vàng đi tới bên cạnh Bảo Nhi, nâng cô ấy dậy, vừa thấy gò má của cô ấy sưng to lên, kinh ngạc không dứt, "Trời ơi! Bảo Nhi. . . . . . con. . . . . ."

"Con không sao, dì Phương, con mệt quá, muốn đi lên nghỉ ngơi, khi nào dùng cơm cũng không cần gọi con đâu, cám ơn." Cô yếu đuối nói dứt lời, sau đó đem theo thân thể không còn hơi sức, lảo đảo leo lên cầu thang. Dương Nhược Phương lấy tay che mồm, đau lòng nhìn bóng lưng côvừa vô dụng vừa đáng thương.

Xem ra, cô ấy vì hôm nay, đã suy nghĩ rất nhiều. Rõ ràng là là một cô bé đáng yêu như vậy, lại bị bức đến trình độ này, sau này cô ấy nên đi nơi nào đây? Trở về phòng, Bảo Nhi thật vất vả mới tắm rửa sạch sẽ, trở lại hình ảnh lúc đầu của mình. Cô nằm lỳ ở trên giường, chỉ cảm thấy muốn ngất đi, cảm giác đau trên hai gò má không cách nào mất đi, cuối cùng cũng ép cô trào nước mắt. Đây là lần đầu tiên anh cả đánh cô, mà có lẽ cũng là lần cuối cùng, có lẽ chắc chắn nếu cha biết cũng sẽ làm như thế ! Lần này, cô thật sự đã khiến người nhà hổ thẹn rồi, cô cũng nữa không thể quay về bên cạnh người thân nữa, vĩnh viễn không thể quay về.

Nhưng là, giống như mọi người suy đoán, Lương Bằng Uy thật sự tính toán xuống tay với công ty anh cả, thật may là cô đã kìm thời ngăn cản, tin rằng khi Lương Bằng Uy biết kế hoạch thất bại, nhất định sẽ cực kỳ tức giận đi! Tập đoàn Khâu thị đã giữ được, mà cô cũng không có giá trị lợi dụng, như vậy Lương Bằng Uy sẽ thả cô đi đúng không! Không sai, lúc này là lúc cô nên rời đi, chuyện này tất cả vốn là chuyện không nên xảy ra, nếu không phải bị lừa đi tất cả cảm xúc, cô vốn dĩ sẽ không phải gặp mặt Lương Bằng Uy trong lần tới, hơn nữa cũng sẽ không đối với anh ta. . . . . .Cô không cách nào nhớ lại, tình cảm sôi trào mãnh liệt giày vò như thế nào, nếu như có thể, cô tình nguyện đem phần tình cảm này chôn giấu đi. Nỗi đau từ ngực đau vượt qua cả nỗi đau trên gương mặt , Bảo Nhi mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. . . . . .

Bảo Nhi đột nhiên tỉnh táo lại, gian phòng tối om, cô theo bản năng mở đèn đầu giường ra, vốn định xem là mấy giờ rồi một chút, không ngờ bên cạnh lại có thể có người, tầm mắt cô dời đi một cái, sợ hết hồn.

"A! Anh. . . . . ."

Lương Bằng Uy đang ngồi ở mép giường nhìn cô, ánh sáng hơi yếu của đèn đầu giường chiếu vào khuôn mặt của anh,Bảo Nhi không nhịn được nuốt xuống một ngụm nước miếng. Cô quay mặt đi, không muốn để cho anh ta phát hiện gò má bị đánh của mình. Lương Bằng Uy không có động tĩnh, cho đến khi Bảo Nhi không cách nào chịu được không khí trầm muộn này nữa muốn rời đi thì lại bị anh bất thình lình giữ chặt cằm, dùng sức đem mặt chuyển đến dưới ánh đèn. Nhất thời, Lương Bằng Uy thấp giọng xuống, gò má sưng đỏ trước mặt này mơ hồ còn có thể nhìn thấy dấu ngón tay, có thể thấy được lúc ấy sức lực lớn đến mức nào. Ngón tay của anh chẳng biết tại sao lại giảm nhiệt độ, càng ngày càng lạnh lẽo. Cô cảm nhận được thân thể anh run rẩy, hốt hoảng nghĩ muốn hất tay của anh ra, nhưng anh vẫn không buông lỏng, giữ chặt cằm cô, giữ thật chặt.

"Chuyện này, chính là cách cô làm để khiêu chiến tôi sao?"

Âm thanh của anh giống như loại âm thanh băng hàn, làm người ta muốn chạy trốn, lòng của Bảo Nhi nổi lên kinh hãi, cô muốn lui ra, nhưng ngón tay anh lại càng tăng thêm sức lực.

"Buông tôi ra. . . . . . Tôi không biết anhmuốn nói gì. . . . . ." Anh ta biết rồi sao? Hành vi của mình hôm nay .., anh ta biết hết rồi sao?

Ai! Cẩn thận mà suy nghĩ một chút nhất định là…., nhìn anh tính khí đầy lửa thế kia, đại khái nhất định phải rời khỏi chỗ này, rồi sau đó sẽ lập tức ngả bài với anh ta! Thôi! Trời sinh voi sinh cỏ, không phải trước đó cô đã chuẩn bị tâm lý thật tốt rồi sao? Lương Bằng Uy hung hăng trừng mắt nhìn cô, " Chuyện hôm nay cô làm, dì Phương cũng đã nói cho tôi biết, bàn tay này. . . . . . mang đến đả kích cho cô không nhỏ nhỉ!" âm thanh anh ta vốn từ lạnh lẽo lại dần dần ấm áp. Bảo Nhi khẽ cắn môi dưới, rũ mí mắt xuống, đối với tầm mắt của anh càng ngày càng không thể chống đỡ được. Cô không muốn cho anh ta nhìn thấy bộ dáng khó coi của mình, "Cứ như vậy coi như hòa nhau. . . . . ."

"Hòa nhau?" Anh không thể tưởng tượng nổi mở to mắt, chợt hất cô ra, đứng dậy hướng cô quát lên: "Ngu ngốc! Cô có biết mình đang nói cái gì hay không? Chuyện như vậy là có thể dùng hòa nhau để giải quyết sao?"

Lửa giận của Lương Bằng Uy bốc lên, khi anh nhìn thấy Khâu Nhậm Diệu lui về phá tan tành hiệp ước thì di Phương điện thoại tới, nghe xong tất cả mọi chuyện, anh cực kỳ tức giận, đem toàn bộ đồ trên bàn toàn bộ hất xuống . Vậy mà, khi anh ở trên đường về nhà, lại phát hiện nguyên nhân mình tức giận không phải là kế hoạch bị phá hỏng , mà là đối với hành động đánh Bảo Nhi của Khâu Nhậm Diệu dù biết anh ta có đang trong cơn giận dữ, anh hận không được chặt Khâu Nhậm Diệu ra làm trăm mảnh. Anh nắm chặt tay lái rung động gay gắt, tất cả đều rối loạn!

Anh luôn cho là kế hoạch mua tập đoàn Khâu thị hoàn mỹ vô khuyết, lại bỏ quên Bảo Nhi. Không! Phải là nói anh căn bản không nghĩ tới, từ trước đến giờ Bảo Nhi là đóa hoa trong nhà kính, lại có thể biết vì người thân mà hy sinh tương lai của mình. Đem chuyện anh ép cô làm tình nhân thành một câu chuyện khác, kết quả là như cô đoán trước, người thân của cô không những đối với cô thất vọng cực độ, thậm chí sẽ vĩnh viễn rời xa cô. Nghĩ đến đây , Lương Bằng Uy cực kì đau lòng, gần như vì cô mà hít thở không thông, đau là rõ ràng như thế. Anh có thể đoán được bộ dáng đau lòng muốn chết của cô , đó là hình ảnh mà anh không nguyện ý nhìn thấy nhất. Bảo Nhi nghe như tiếng sấm rền, đè nén nội tâm khủng hoảng, "Không sai! Đối với anh mà nói có lẽ không thể coi như là hòa nhau ! Chỉ là qua chuyện hôm nay, anh nên hiểu rõ, tôi đã mất đi giá trị lợi dụng rồi." Nói xong, cô cười. Nụ cười kia có khổ sở đau đớn, hình như là vì tôn nghiêm cuối cùng mà cô làm được tán thưởng. Lương Bằng Uy gặp phải một cỗ đả kích rất lớn, anh nhắm mắt lại, nội tâm không ngờ dâng lên cảm giác tội ác. Trong nháy mắt, có một ý nghĩ lọt vào trong cơ thể, chẳng những để cho suy nghĩ của anh rõ ràng, đồng thời cũng làm cho anh nhìn rõ ràng tình cảm của mình đối với cô. Thì ra là, đây chính là mặt chân thật nhất ? Lương Bằng Uy tự giễu nâng lên khóe miệng.

Anh yêu cô! Trong cơ thể hiện lên cái phần cảm giác tội ác kia đó chính là chứng minh tình yêu với cô đi! Trời ạ! Tại sao? Tại sao anh bây giờ mới phát hiện ra tình cảm anh đối cô chính là tình cảm chân thành đây? Anh vẫn cho rằng trong từ điển của anh không bao giờ có định nghĩa về tình yêu, hơn nữa khi nhìn thấy hai vị bạn tốt vì yêu mà biến đổi 180 độ, anh còn không nhịn được cười nhạo bọn họ. Hôm nay, cuối cùng anh cũng ý thức được cảm giác rất chân thực của chính mình , chỉ là trời cao trêu cợt người, anh đã làm ra những việc không cách nào bù đắp tổn thương đối với cô, là anh ích kỷ bức cô đến không còn lỗi thoát, làm sao anh còn có thể thẳng thắn bày tỏ tình cảm đối với cô đây? Có lẽ bọn họ không lên gặp nhau chăng?

Giây phút này, ngay từ lúc ban đầu gặp nhau có lẽ anh đã yêu cô, nếu không cũng sẽ không chủ động ôm cô, biết rõ cô vì bất đắc dĩ mới cùng anh xảy ra quan hệ, nhưng anh lại không có chút quan tâm nào, bởi vì lòng của đã anh sớm đã chìm sâu vào. Lương Bằng Uy đứng yên một lúc lâu, cuối cùng không nói một câu nào mà rời đi. Bảo Nhi nhìn anh biến mất ở cửa, có chút giật mình, vốn tưởng rằng anh ta sẽ nói thẳng ra, hơn nữa còn châm chọc cô một phen, nào biết anh ta lại không nói gì cả, còn xoay người rời đi.

"Chờ một chút!" Cô nhảy xuống giường, đuổi theo.

Cô làm tất cả không chỉ là vì giúp anh cả, cô còn phải lấy được cam kết tự do của anh ta nữa. Mặc dù tim của cô gào lên không nguyện ý, nhưng cô và anh thật sự không có cách nào ở bên nhau, cô muốn rời đi, nếu không cô nhất định sẽ vì càng ngày càng thích anh mà khổ sở cực kỳ. "Đừng đi, Lương Bằng Uy !" Cô gọi, đối với anh làm mắt điếc tai ngơ cảm thấy không vui. Bước chân Lương Bằng Uy càng tăng nhanh, không muốn dừng lại, bởi vì anh đoán được lời Bảo Nhi muốn nói, nhưng lúc này anh còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, anh cần tỉnh táo để suy nghĩ lại đã. Từ khi sinh ra , đây là lần đầu tiên anh muốn thoát khỏi một người, hơn nữa đối phương còn là phụ nữ. Dương Nhược Phương đang từ phòng bếp ra ngoài, đối với tình trạng thình lình xảy ra hiển nhiên có chút kinh ngạc. Lần đầu tiên bà nhìn thấytrên mặt Lương Bằng Uy xuất hiện sự khó sử như thế,đó là nét mặt không biết làm thế nào, Bảo Nhi đối với cậu ấy ảnh hưởng rất sâu bất cứ ai cũng không thể thay thế!

"Lương Bằng Uy , tôi bảo anh, anh không có. . . . . . A!" Bảo Nhi đi đến cầu thang thì bị lỡ bước, ngã xuống. Lương Bằng Uy nghe tiếng kêu của cô, xoay người chạy vọt tới bên người cô, đưa tay ôm lấy cô, chỉ thấy trên trán cô có vài vết thương, anh không vui tức giận nói: "Cái người hồ đồ này, mắt cô ở sau đầu à? Cái cầu thang rõ ràng như thế mà cũng có thể bị ngã."

"Cái tên khốn khiếp ích kỷ này, còn không phải là do anh làm hại, lỗ tai anh mất rồi sao? Không nghe thấy tôi gọi anh sao?" Thân thể truyền đến đau đớn làm cô khó nén được tức giận, châm chọc nói.

"Cô. . . . . . Ông trời, cô sốt!" Ngón tay của anh vừa chạm tới cái trán của cô, nhiệt độ trên đó khiến sắc mặt anh đại biến, tất cả thần kinh bó chặt thành một bó. Nghe thấy lời anh nhắc nhở, Bảo Nhi mới ý thức được toàn thân mình vừa rồi vừa đổ mồ hôi lại nóng lên, cho nên đột nhiên tỉnh táo lại, bởi vì nhìn thấy Lương Bằng Uy xuất hiện mới có thể quên mất.

"Tôi. . . . . . Có phát sốt sao?" Thân thể càng ngày càng nóng, cô phát hiện gương mặt của Lương Bằng Uy có chút mơ hồ. Lương Bằng Uy cầm tay của cô, cái loại nóng bỏng khác thường đó làm lòng của anh co rút đau đớn , anh bế ngang cô lên, sải bước đi ra cửa, "Cô không cần nói gì, nghỉ ngơi thật tốt, tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện."

"A Uy, Bảo Nhi sao thế?" Dương Nhược Phương phát hiện có cái gì không đúng, tiến lên hỏi thăm.

"Cô ấy sốt, con đưa cô ấy đến bệnh viện trước . Dì Phương, dì giúp cô ấy tắm rửa,chuẩn bị quần áo lại một chút, con thấy cô ấy nóng như vậy, nhất định phải đi nằm viện." anh vội vàng giao phó. Dương Nhược Phương gật đầu nhìn nhìn, lập tức hiểu, nhất định là do Khâu Nhậm Diệu đánh tới phát sốt.

"Dì hiểu, con đưa Bảo Nhi đi nhanh lên một chút, còn chuyện gì cứ giao cho dì xử lý !"

"Ừm! Làm phiền dì, dì Phương." Nói xong, anh bước ra ngoài cửa chính.

Tay Bảo Nhi vô lực, bắt áo anh lại , "Không cần. . . . . . Tôi không sao. . . . . . Không nên đi bệnh viện. . . . . . Tôi chỉ muốn nói chuyện cùng anh một chút. . . . . . Sau này chuyện. . . . . ." Cô dựa vào trước ngực anh, ngửi thấy mùi vị phái nam đặc biệt của anh, làm lòng cô dao động .

Không được! Cô không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không nhất định sẽ không cách nào rời khỏi anh ta. Trong lòng Bảo Nhi khóc ròng. Lương Bằng Uy không để ý đến lời của cô..., một lòng chỉ muốn mau đưa cô đến bệnh viện. Anh trầm mặc, để cho lòng cô càng thêm chua xót, vừa lên xe, cô cảm thấy không còn hơi sức, cuối cùng cũng mất đi năng lực suy nghĩ. . . . . .Lương Bằng Uy gia tăng tốc độ,cố chạy thẳng đến bệnh viện một cách nhanh nhất, một lòng treo ở giữa không trung, máu giống như rót vào băng lạnh. Anh đưa một tay ra, nắm lấy bàn tay cô, thật chặt, trong mắt hiện lên tình yêu đầy nồng nặc và thâm tình. . . . . .

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜