Chương 33:Đoạt Đầu Người Trong Game Escape

Khương Hề cởi nửa chừng bỗng nhiên nhíu mày, trong một thoáng chốc cậu có cảm giác như đang bị nhìn trộm, giương mắt rà quét trong phòng một hồi cũng không thu hoạch được gì.

Khương Hề đành phải tìm áo ngủ trước đã, xách quần áo đi về phía phòng tắm.

Ngón tay Úy Lam khẽ nhúc nhích, hình ảnh lại chuyển đổi lần nữa, không ngờ trong phòng tắm cũng có gắn cameras, thậm chí có đủ mọi góc độ luôn, giúp cho người đàn ông có thể quan sát từng cử chỉ của Khương Hề.

Mà Khương Hề thân là đương sự bị nhìn trộm, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có ánh mắt của một người có thể tránh thoát được cảm tri của cậu, về phần một chút xíu cảm giác trước đó cậu vẫn chưa để bụng, ai mà chẳng có lúc trông gà hóa quốc chứ.

Quần áo được cởi từng lớp từng lớp, Khương Hề bắt đầu trần truồng tắm dưới vòi hoa sen, Úy Lam vẫn còn có một tí tẹo lương tâm, màn ảnh chỉ dừng lại ở bên trái Khương Hề, chứ không quay hình ảnh phía trước.

Gương mặt người đàn ông tuy trông vẫn lạnh nhạt, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lập lòe đã tiết lộ nội tâm anh không được bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Chậc, giày vò thiệt chứ.

Khương Hề tắm xong rồi thay áo ngủ, nhìn lướt qua khoảng không gian đen nhánh bên ngoài cửa sổ rồi leo lên giường, cậu chìm vào giấc ngủ khá nhanh nhưng cũng ngủ không sâu, giống như đang phân ra thần thức để bảo vệ mình vậy.

Nhưng đến nửa đêm thì có tiếng đập cửa vang lên, Khương Hề chẳng thèm mở mắt, để mặc cái thứ không biết tên kia đứng hóng gió ngoài cửa suốt mười mấy phút..

Sau đó, tiếng đập cửa di chuyển sang phòng khác, lần lượt từng phòng, cuối cùng có một giọng nói non choẹt lấy làm lạ lên tiếng hỏi: "Ai?"

"Là anh, mau mở cửa." Tiếng ngoài cửa nói.

"Anh hỡ? Anh chạy ra khỏi phòng làm zì ớ?" Giọng nói non choẹt mang theo khẩu âm vùng quê cất tiếng hỏi đầy vẻ ngạc nhiên.

Tiếng nói ngoài cửa: "Anh có manh mối, em mở cửa để anh vào trước đã, ở ngoài khá là nguy hiểm."

Giọng nói non choẹt thoáng do dự một chút, thử mở miệng nói: "Bố đệt cụ nhà mày?"

Tiếng nói ngoài cửa: ".. Cái gì?"

Giọng nói non choẹt lập tức tự tin đầy mình, hai tay chống nạnh học theo bộ dạng chửi đổng chanh sả của mấy bà láng giềng xóm chợ: "Bố đệt cụ nhà mày nớ! Còn giả làm anh trai để lừa bố hở con! Mèn đét ơi, có tin bố đóng cọc lên mồ mả ông bà ông vải nhà mày hông, để mày cả đời chả thể ngo ngoe gì được nữa, suốt ngày chả được tích sự gì chỉ biết đi tai họa cho tụi bố, thứ ngu ngục!"

Tiếng nói ngoài cửa: "..."

Khương Hề còn đang nằm nhắm mắt trên giường: "..."

Những người khác đang dỏng tai hóng hớt: "..."

Giọng nói non choẹt kia chửi rủa dữ dằn suốt nửa ngày trời, mãi đến khi bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, cậu ta mới nằm lên giường ngủ tiếp, nếu bảo không sợ hãi là điều không thể nào, nhưng cậu ta biết có rất nhiều quái vật không thể trực tiếp giết người do bị quy tắc hạn chế, mình mà mở cửa là ngoẻo chắc luôn, đứng trong phòng chửi thì cùng lắm là kéo tăng giá trị thù hận thôi.

Vô duyên vô cớ bị kéo vào hết màn chơi này đến màn chơi khác, còn bị quỷ quái bắt nạt, cậu ta sớm đã muốn khẩu nghiệp lắm rồi, nay có cơ hội tuy hơi sợ nhưng cũng đã cái nư ghê! Cuối cùng cậu ta còn muốn nhổ huỵt toẹt mấy cái vô cánh cửa luôn ấy chứ.


Rất mau ban đêm đã trở nên yên tĩnh lại, hôm sau khi mở mắt ra, Khương Hề muốn trực tiếp mặc áo ngủ đi ra ngoài, kết quả ở cửa sớm đã có hầu gái đứng chờ, không mặc quần áo đàng hoàng thì cậu không được phép bước ra khỏi phòng.

Như thế, Khương Hề chỉ đành phải lục lọi trong tủ tìm kiểu nào đơn giản nhất, sửa soạn gọn gàng dưới dự giúp đỡ của hầu gái.

Khương Hề cứ tưởng rằng tối qua không ai xảy ra chuyện gì, kết quả sau khi ra khỏi phòng mới phát hiện đã chết mất hai người, một nam một nữ, phòng cách rất xa, quăng tám sào cũng không tới hai người, tư thế thống nhất đều là nằm trước cửa phòng, không ai biết rốt cuộc bọn họ đã gặp phải chuyện gì.

Tối hôm qua giọng nói non choẹt kia chửi xa xả như vậy, những người chơi oldbie không tới nỗi rớt não mà đi mở cửa, chắc chắn là có điều kiện tử vong nào khác bị kích hoạt.

Người chơi khác thấy cảnh tượng chết người này có hơi kinh ngạc, lại chưa hề ré lên tiếng nào, Khương Hề liếc nhau với Lương Bỉnh đang đứng trong đám người, tạm thời không nói chuyện, mãi đến khi cùng nhau đến bàn ăn sáng thì mới rủ rỉ vài câu.

Quản gia lại xuất hiện lần nữa, rà quét mọi người một lượt: "Các quý cô thân mến của tôi, sau khi dùng xong bữa sáng, hầu gái sẽ đến đưa một ít áo váy và trang sức, hi vọng mọi người hãy ăn diện cho thật xinh đẹp, buổi trưa Bá Tước sẽ dùng bữa chung với mọi người, lựa chọn đối tượng hẹn hò cho buổi trà chiều, chúc các vị may mắn."

Mọi người có mặt ở đây đều đang ăn mặc cực kỳ giản dị, không màu trắng thì là màu đen, quản gia khi nói chuyện cũng không cười, tuy rằng giọng điệu vẫn được xem như khách khí, nhưng cái biểu cảm thiếu điều muốn nói huỵt toẹt ra là 'tụi bây mau trang điểm đi' kia là cái quần què gì vậy, này mà là lựa chọn cô dâu hả? Có mà đi đưa ma ấy?

Cho dù con gái có thích chưng diện cỡ nào đi nữa, trong trò chơi đều chỉ lựa chọn trang phục đơn giản để mặc, huống chi là đám đàn ông đang có mặt ở đây, chỉ hận không thể cởi truồng luôn.

Sau khi quản gia rời đi, không ít người bắt đầu xì xào bàn tán, nhỏ giọng ghét bỏ quần áo không thoải mái.

Giọng nói non choẹt chửi quỷ tối qua cũng có lẫn trong số đó, kéo quần áo nom rất khó chịu, Khương Hề giương mắt nhìn qua, phát hiện bề ngoài của đối phương thoạt nhìn như mới 13-14 tuổi, nhưng Khương Hề biết chắc chắn rằng cậu ta đã thành niên, vị thành niên không vào được thế giới Game

Kiểu non nớt của cậu bé kia khác hoàn toàn với Khương Hề, làm một tiểu Chủ Thần mới ra đời, Khương Hề đương nhiên thoạt nhìn cũng không lớn lắm, khuôn mặt tinh xảo lại xinh đẹp, mà người trước mắt lại không thể dùng từ xinh đẹp để hình dung, phải đổi thành một từ khác, hai chữ: Dễ cưng.

Dễ cưng tới nỗi Khương Hề muốn tiến lên nựng hai cái, sao trông giống bé cún nhà hàng xóm quá vậy nè? Là cún con theo đúng nghĩa đen luôn ấy.

Nhưng khi chửi người thì dữ dằn dễ sợ, Khương Hề nghĩ đến chuyện tối qua.. thú vị đấy.

Người ngồi bên cạnh cậu bé Non Xanh kia chắc là anh trai của cậu ta, đối phương đang không ngừng thì thầm dặn dò cậu bé nếu lần sau gặp quỷ thì không được đắc tội, bằng không sẽ chết rất thê thảm, hơn nữa bọn họ không thay quần áo, không giành vị trí cô dâu không tìm hiểu chân tướng của màn chơi, chỉ muốn bảo vệ mạng sống.

Cậu bé Non Xanh đang nghe mà tâm hồn treo ngược cành cây còn bị giáo huấn đôi câu, Khương Hề khẽ nhíu mày, chẳng lẽ không đắc tội quỷ để được chết đẹp đẽ hay gì? Thế giới Game cũng không thể chỉ tránh né hoài.

Nhưng Khương Hề cũng không định nhắc nhở đối phương, người khác có làm sao thì mắc mớ gì đến mình chứ?

Ăn xong bữa sáng, mọi người còn chưa thăm dò trong lâu đài được bao lâu, thì thấy đám hầu gái đã mang trang sức quần áo tới, Lương Bỉnh đứng bên cạnh nghĩ ngợi nói: "Tới cũng tới rồi, không giành vị trí cô dâu thì có hơi khó chịu nhỉ? Giành thì sợ chết nhanh hơn, có điều gương mặt này của tôi thì khó mà cạnh tranh lại, cậu thì sao?"

Khương Hề mấp máy môi: "Giành."

Là Úy Lam hạ cấm chế định vị lên người mình, nay lại chẳng thấy bóng dáng đâu hết, không ăn vụng năng lượng thì có lỗi với một phen sợ hãi thấp thỏm lo âu chuyến này của mình quá.

Thế là người đàn ông trên đỉnh tháp của tòa lâu đài nhìn thấy Khương Hề trở về phòng lựa này lựa kia, cuối cùng chọn một bộ váy áo rờm rà đính lông vũ trắng để mặc, trang sức được phối toàn là ngọc trai, thậm chí không tiếc nhờ hầu gái hỗ trợ trang điểm trông sao cho thanh lịch tao nhã.

Rất mau, thiên nga xinh đẹp đã bung cánh giáng trần.

Dù sao thì thế giới này cũng không có Úy Lam, chỉ cần người khác không biết Khương Hề là Chủ Thần, cậu cảm thấy vì nguồn năng lượng mà tạm hi sinh hình tượng một chút cũng chả sao hết, còn về Lương Bỉnh ấy à? Qua thế giới này là sẽ nằm ngay trong sổ đen của cậu nhá.

Người đàn ông nhìn chàng trai trong màn hình, sắc mặt nắng mưa thất thường, hiển nhiên Khương Hề ăn diện như vậy là muốn trở thành cô dâu của Bá Tước, nhưng lúc này chắc chắn đối phương chưa biết mình là Bá Tước, Úy Lam có cảm giác mình đang tự cắm sừng mình..

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜