Chương 10:Hoặc Thủy

Hoặc Thủy - 2

“Này, lại phát ngốc gì thế?” Thường Tiểu Đằng dùng cùi chỏ đụng đụng Diệp Đạt.

Diệp Đạt cau mày, vẻ mặt đau khổ, bệnh của hắn đã thuyên giảm nhưng lại không được xuất viện, nhưng mà, sau khi xuất viện có nên mặt dày mày dạn ở trong nhà Diêu Tử Khê không?

Từ hôm đó đến nay Diêu Tử Khê cũng không đến thăm hắn. Diệp Đạt suýt chút nữa liền nghĩ hắn lại bị đối phương đùa giỡn, nếu như đối phương không nhận điện thoại của hắn.

“Ngươi nói, Diêu Tử Khê đến tột cùng đối với ta là gì?” Diệp Đạt thở một hơi thật dài. Tình cảm của hắn đối với Diêu Tử Khê tựa như giáo đồ đối với giáo đường vậy, vừa cuồng nhiệt vừa e sợ, bất luận hắn cầu khẩn như thế nào cũng không được đáp lại.

“Cái này…” Thường Tiểu Đằng kéo dài âm thanh, một bên cúi đầu nói, “Bình thường người có thể tùy tùy tiện tiện hứa hẹn chỉ có hai loại người. Một loại là công tử nhà giàu ăn chơi trát tán, hứa hẹn với hắn chỉ là phiền phức; Còn một loại khác là nghiêm túc đối xử với người hắn yêu, bởi vì nghiêm túc cho nên mới đưa ra hứa hẹn sẽ phụ trách với hắn.”

Diệp Đạt tán thành gật đầu.

Thường Tiểu Đằng nói tiếp: “Vừa nhìn liền biết Khê Ca không phải loại đầu tiên. Y không tùy tiện tiếp thu lời ngon tiếng ngọt của người khác, đồng nghĩa với việc y chỉ chân tâm đối xử với một người mà y có tình cảm, còn những người mà y không có tình cảm thì sẽ không tiếp nhận…..”

“A!” Diệp Đạt cả kinh: “Vậy không phải những gì ta nói với y đều bị y xem là trò đùa! Không muốn….”

“Cũng không chắc là như vậy!” Thường Tiểu Đằng gửi xong tin nhắn liền đóng điện thoại lại, an ủi vỗ vỗ vai Diệp Đạt: “Đối phương cũng không trực tiếp từ chối ngươi chứng tỏ ngươi vẫn còn cơ hội! Ta cảm thấy Khê Ca đối với ngươi vẫn có tình cảm, nhưng mà phần cảm tình này rốt cuộc sâu bao nhiêu, trong tương lai hai người gặp nhau còn được bao nhiêu thì còn phụ thuộc vào hai người, ngươi cần phải chủ động gấp đôi!”

“Cái kia thì chủ động như thế nào đây?” Diệp Đạt như thỉnh giáo quân sư mà hỏi Thường Tiểu Đằng.

“Cái này…” Thường Tiểu Đằng nghiêng đầu, chép miệng một cái: “Hẳn là nên đi đường trường chứ đừng đi đường tắt! Chúng ta nhỏ tuổi hơn đối phương làm đối phương không có cảm giác an toàn, vì lẽ đó bất luận ngươi làm nũng như thế nào cũng sẽ không bị từ chối, tùy hứng thỉnh cầu đối phương cũng đáp ứng! Tóm lại, chỉ cần làm đối phương hiểu thêm về ngươi, hiểu rõ tình cảm của ngươi, hiểu rõ chân tâm của ngươi….”

Diệp Đạt cảm kích nắm chặt tay Thường Tiểu Đằng, thở dài nói: “Ngươi thật sự là quá lợi hại! May là ta có một bằng hữu như ngươi!”

Thường Tiểu Đằng cười híp mắt nắm lại tay hắn: “Không có gì không có gì! Nếu muốn cảm tạ ta thì mời ta ăn cơm đi!”

Điện thoại một bên không ngừng vang lên, Thường Tiểu Đằng vươn tay rút dây điện thoại sạc pin xuống, lắc lắc đầu: “Xem ra phải thay số điện thoại mới!”

“Có chuyện gì vậy?” Diệp Đạt nghi hoặc hỏi.

Thường Tiểu Đằng bĩu môi: “Kỳ thực cũng không có gì đáng nói, chỉ là chia tay mà thôi!”

“Không phải các ngươi vừa mới quen nhau sao?” Diệp Đạt kinh ngạc nói.

“Nhưng mà….. Cảm giác trên giường không tốt lắm…” Đôi mắt đáng yêu của Thường Tiểu Đằng chớp chớp, “Hiện tại ta lại thích một người khác! Kỹ thuật hôn của hắn siêu tốt!”

Diệp Đạt đỡ trán, làm ra biểu cảm không lý giải được, “Chuyện tình cảm ngươi hiểu được nhiều như vậy! Tại sao lại không tìm một người con gái hoặc con trai nào đó mà yên ổn ni?”

“Đại khái…. Bởi vì cái giá phải trả là chân tâm nên cảm thấy mệt mỏi đi!” Thường Tiểu Đằng nghịch ngợm le lưỡi một cái.

“Tiểu Đằng, chúng ta đi ăn cơm đi!” Quý Sâm thoát một thân đồng phục bác sĩ thay một thân thường phục đi đến phòng bệnh nói.

Thường Tiểu Đằng cười hì hì chạy lại ôm lấy cánh tay Quý Sâm, quay đầu nói với Diệp Đạt: “Hắn là bạn trai hiện tại của ta! Ngươi cũng nhận thức, có điều ta vẫn nên chính thức giới thiệu một lần, A Sâm!”

Diệp Đạt trố mắt ngoác mồm: “Sao lại là hắn?”

Quý Sâm dương dương tự đắc cuời cười: “Tuy rằng ta đối với ngươi cũng có hứng thú, thế nhưng hiện tại ta lại hứng thú với Tiểu Đằng nhiều hơn, nếu như ngươi đồng ý chúng ta chơi threesome

(đm 3p cái thằng hoa hoa công tử lịt pẹ)

cũng được!”

“Ngươi đi chết đi!” Diệp Đạt không chút nương tay ném gối về phía hắn.


Kết thúc một ngày làm việc, Diêu Tử Khê mệt mỏi trở về nhà, kết quả lại phát hiện Diệp Đạt như một đại cẩu ngồi xổm trước cửa.

“Tại sao ngươi lại ở đây?”

“Ta không phải bạn trai của ngươi sao? Tình nhân ở cùng một chỗ không tốt sao?”

Diệp Đạt vỗ vỗ tro bụi trên quần jean, đứng lên, hướng Diêu Tử Khê cười thật to, quyết tâm làm theo những gì Thường Tiểu Đằng chỉ dạy.

Nghe người trước mắt hùng hồn trả lời, Diêu Tử Khê giận đến trợn trắng mắt.

“Ta lại không đáp ứng ngươi!” Diêu Tử Khê lạnh lùng nói, di chuyển chìa khóa, người mới vừa đi vào, đang chuẩn bị xoay người đóng cửa phòng thì thân thể bị người ôm chặt từ phía sau.

Diệp Đạt ỷ vào ưu tú của thân thể, đặt cằm lên vai Diêu Tử Khê, lộ ra biểu tình vô tội, lại chơi xấu nói: “Ba và mẹ ta ly hôn, ta một mình rất đáng thương, Dòng Suối Nhỏ ngươi cũng muốn vứt bỏ ta sao?”

Khi bắt gặp một trung khuyển cỡ lớn làm nũng như tiểu hài tử khả ái, người khác nhìn thấy nhất định sẽ ôm lấy mà sờ nựng, chứ không phải một trung khuyển cỡ lớn nhào vào người chủ như thế này, không thể chống cự lại động tác lè lưỡi làm nũng của đối phương.

Một mình rất đáng thương.

Không biết lời Diệp Đạt nói có thật hay không nhưng lại đánh sâu vào lòng Diêu Tử Khê khiến y vô cùng xúc động, làm y hồi tưởng lại cha mẹ của mình đã tạ thế, ca ca cũng rời đi, chỉ còn dư lại một mình y lẻ loi.

Diêu Tử Khê do dự một hồi, cau mày nhìn Diệp Đạt, lạnh giọng nói: “Sau này không cho phép lại nói dối ta!”

Diệp Đạt cao hứng quát to một tiếng, ôm Diêu Tử Khê lên, mừng như điên mà quay một vòng, mạnh mẽ hôn một cái lên mặt Diêu Tử Khê, ‘ba’ một tiếng, âm thanh vang vội: “Người ta thích nhất là Dòng Suối Nhỏ!”

Cảm giác trên mặt ướt nhẹp làm y khó chịu, Diêu Tử Khê một tay lôi kéo bàn tay lớn đang khoác trên eo y, một tay lau mạnh mặt, hét lên: “Thả ta xuống!” Đối phương vẫn phát ra tiếng cười sang sảng.

Lần đầu tiên Diêu Tử Khê hoài nghi quyết định của y có đúng hay không.

“Chủ nhật đến xem ta thi đấu được không?” Sau khi ăn cơm tối xong, Diệp Đạt ngoan ngoãn rửa chén, đến gần Diêu Tử Khê nói.

“Ân?” Diêu Tử Khê đang đọc sách y, hờ hững đáp một tiếng.

Dựa theo lời Thường Tiểu Đằng nói, để Diêu Tử Khê hiểu thêm về hắn, Diệp Đạt liều mạng biểu diễn ưu điểm của chính mình nhưng lại đáng thương phát hiện thành tích học tập không tốt, cuộc sống bình thường, đầu óc cũng là trình độ của người bình thường, việc duy nhất có thể nhắc đến hiện giờ chỉ có bóng rổ, khi tham gia vào câu lạc bộ của trường đã khiến không ít nữ sinh trở thành fans của chính mình.

“Là thi đấu bóng rổ, trung kết bóng rổ đại học toàn quốc!”

Diêu Tử Khê buông sách xuống, có chút không hiểu rõ Diệp Đạt đang nói gì.

“Là một trận đấu quan trọng, nếu như thắng đại học của chúng ta sẽ đứng đầu khu vực trung bộ, có thể tiến vào trận đấu trung kết toàn quốc.”

Diệp Đạt nở nụ cười tự tin, mái tóc màu nâu cũng lấp lóe, “Ta là chủ lực của đội bống rổ đó nha!”

“Hừ, không có hứng thú.” Diêu Tử Khê lạnh nhạt đánh gãy lời hắn, lại nhặt lên quyển sách.

Loại trò chơi của tiểu hài tử có cái gì đẹp đẽ, muốn xem cũng nên xem NBA còn hơn.

Nụ cuời trên mặt Diệp Đạt cứng lại như bị người dùng búa gõ mạnh một cái, ào ào vỡ vụn.

“Đến xem đi mà!” Diệp Đạt ngồi xổm xuống bên chân Diêu Tử Khê, lắc lắc cánh tay của y, “Ta chơi bóng rổ thật sự rất tốt…”

“Không có hứng thú.”

“Hứng thú, đương nhiên có hứng thú, ngươi đến xem liền biết.”

“Ta đã nói với ngươi là không có hứng thú” Diêu Tử Khê nhịn không được tăng âm lượng, ném quyển sách trên tay về phía sô pha.

Đối phương tựa hồ bị động tác của hắn dọa, biểu tình trên mặt cứng ngắc, chăm chú nhìn hắn, tiếp theo không được tự nhiên nở nụ cười, “Cái kia….. Có thể là không mấy thú vị, thế nhưng đó cũng là sở trường duy nhất của ta, ta vẫn sẽ cố gắng…”

Diêu Tử Khê môi khẽ động, cuối cùng cái gì cũng không nói liền trở về phòng.

Diệp Đạt nhìn theo bóng lưng của Diêu Tử Khê, ngơ ngác đứng ngoài cửa một hồi, thấp giọng nói: “Thỉnh thoảng có thể quan tâm ta một chút được không? Ta cũng có ưu điểm muốn cho ngươi thấy mà…”


“Phạt bóng! Tiến vào! Số 11 Diệp Đạt của Tinh Viên đại học ghi được hai điểm thành công kéo dài khoảng cách với đội đối phương, hiện tại điểm số của hai đội là tám mươi bảy và tám mươi lăm, Tinh Viên đại học hiện đang dẫn trước! Ngày hôm nay trận đấu vô cùng kịch liệt, hai bên không ai nhường ai, điểm số xuyết xao, đội nào sẽ là người chiến thắng cuối cùng….?”

“Diệp Đạt, cố lên, Diệp Đạt, ta yêu ngươi!” Trên khán đài một loạt cổ động viên ăn mặc váy ngắn nóng bỏng, trong tay giơ lên bông cầu màu vàng, một bên nhảy một bên hô lớn tên Diệp Đạt, cố lên.

Không nghĩ đến tên kia cũng có người hâm mộ như vậy!

Diêu Tử Khê cũng không ý thức được trong vô tình y lại nở nụ cười, hồi tưởng lại lúc y còn học đại học cũng giống như hắn hiện tại trên sân bóng rổ đổ mồ hôi như mưa, tuổi trẻ thật tốt!

Một tay Diệp Đạt vỗ bóng, một tay giơ lên không trung bắt lấy rổ, trung khí mười phần hô “Lại ghi bàn!” Ánh sáng trong mắt ngày thường chưa từng thấy, khẽ nhếch miệng lộ ra nụ cười tự tin phảng phất như hắn là sức chiến đấu trung tâm của toàn đội, đội viên lớn tiếng đáp, “Được!”

Ai cũng biết, Diệp Đạt của Tinh Viên đại học là trụ cột của đội, điều động toàn bộ tâm tình của toàn đội, vung tay nhấc chân đều có thể dấy lên không khí toàn trường.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜