Chương 7:Hoặc Thủy

Hoặc Thủy - 1

Phòng bệnh cá nhân.

Trong không khí mang mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.

Trên mu bàn tay cắm một ống nhỏ giọt trong suốt, hai ống nhựa tinh tế ghim trên mạch máu được băng keo chuyên dùng trong y tế băng lại thành hình chữ thập, kế bên là bình truyền khoảng năm trăm mililit.

Thời điểm vừa mở mắt đường nhìn có chút mơ hồ, trừng mắt nhìn quanh, qua vài giây mới từ từ rõ ràng, tay chân không chút khí lực tựa hồ như hắn đã ngủ rất lâu, miệng cũng khô khốc.

“Đã tỉnh? Ngươi cũng thật là, sốt cao đến bốn mươi độ, mê man hết hai ngày! Té xỉu ở bên ngoài, trời lại mưa lớn như vậy……” Thường Tiểu Đằng thấy Diệp Đạt đã tỉnh liền cao hứng nói một tràn, mãi đến khi Diệp Đạt thật khổ sở kêu một tiếng ‘nước’, Thường Tiểu Đằng mới ý thức được người nằm trên giường là bệnh nhân, sờ sờ mũi, lập tức lấy nước cho Diệp Đạt.

Đầu đau nhói hỗn loạn, may mà cổ họng khá lên không ít.

Thường Tiểu Đằng ngồi bên cạnh líu lo không ngừng, từ việc giáo viên nữ phối quần áo lố đến như nào cho đến kỹ xảo giao du bạn trai.

Diệp Đạt thất thần nghe, chần chờ một chút mới mở miệng hỏi: “Cái kia…. Hai ngày nay có ai đến tìm ta không?” Ánh mắt rơi trên mặt Tiểu Đằng, ôm một ít hi vọng mà chính hắn cũng sợ là không có được.

Thường Tiểu Đằng ngẩn người lộ ra biểu tình cùng ánh mắt vô tội: “Không có! Sao vậy? À có mẹ ngươi gửi tin nhắn đến bảo là tháng sau sẽ gửi ngươi phí sinh hoạt.” Tiếp theo lại oán giận bạn trai mới của mình ngoại hình các thứ không tốt bằng người cũ.

Diệp Đạt vùi đầu vào chăn, từ bên trong truyền đến thanh âm rầu rĩ: “Ồ.”

Sau khi ba mẹ hắn ly hôn, việc chu cấp tiền sinh hoạt phí đối với họ đã là hoàn thành trách nhiệm của cha mẹ, Diệp Đạt đã sớm không chờ mong quan tâm của họ nữa, hiện tại trong đầu hắn toàn là người đàn ông xinh đẹp lại lạnh lùng kia.

Nhưng người kia lại không một chút nào quan tâm đến hắn.

Diệp Đạt không khỏi thương tâm.

Thời điểm bị đuổi đi, người kia không chút lưu tình đóng cửa lại, còn hắn chỉ có thể thông qua khe hở nhỏ hẹp từ từ khép lại mà chăm chú nhìn đối phương, mãi đến khi cánh cửa chống trộm nặng nề đóng lại ngăn cách tia sáng màu vàng ấm áp, lúc này Diệp Đạt mới ý thức được y thật sự bị cự tuyệt nhốt ngoài cửa, muốn mở miệng giải thích nhưng cổ họng khô khốc không cách nào phát ra thanh âm hoàn chỉnh, ngay cả hắn cũng không nghe ra được mình muốn nói gì.

Nếu như khi đó hắn chịu uống thuốc Diêu Tử Khê đưa cho là tốt rồi, Diệp Đạt bắt đầu hối hận, ít nhất đối phương sẽ không vì chuyện này mà tức giận hoặc là cũng có thể mở miệng giải thích rõ ràng, nhưng khi cổ họng tốt lên thì hắn còn lý do gì để tiếp tục ở lại bên cạnh nam nhân kia?

Đối phương là một người độc lập lại rất bảo hộ chính mình, cho dù cùng y ở chung một nhà, khí tức của hai người cũng phân biệt rõ ràng, khi đối phương ở cùng hắn đều lập ra một tầng cách li để bảo vệ y và ngăn cản người khác tiến vào. Nhưng khi bị ngăn cản ở ngoài hắn lại càng muốn tiến lại gần hiểu rõ đối phương hơn mà nỗ lực cố gắng.

Nhưng mà đối phương lại mang tất cả nỗ lực của hắn cùng với cánh cửa kia đồng thời khép lại.

Hắn liều mạng nhấn chuông cửa, dùng sức nện đánh cửa chống trộm, nguyên một tầng hàng xóm xung quanh oán giận hắn không ngớt nhưng cửa lớn vẫn bất động, đối phương chưa từng nghĩ đến việc thu lưu hắn.

Lúc này mới phát hiện hắn bị đối phương triệt để từ chối, từ lúc bắt đầu đã vậy.

Cúi thấp đầu, chán ngán thất vọng rời khỏi nhà, bên ngoài mưa bắt đầu rơi, mùa đông ở Đài Bắc rất lạnh, nước mưa càng lạnh như băng, nước mưa không ngừng đánh vào trên mặt trên người hắn, mái tóc trong chốc lát đã ướt nhẹp, ống quần đầu gối ướt đến không ra hình dáng, cái lạnh thấu xương tràn lan khắp cơ thể, thân thể bởi vì lạnh mà run rẩy.

Những người xung quanh ai ai cũng đội cặp nhanh chóng chạy đi muốn tìm một nơi nào đó trú mưa, chỉ có hắn, không biết vì sao ở trong mưa chầm chậm bước đi, đi vài bước liền dừng lại quay đầu nhìn, sau lại đi về phía trước, tình cảnh như thế lặp đi lặp lại nhiều lần, mãi đến khi nhìn thấy hình dáng của ngôi nhà kia trở nên mơ hồ, mãi đến khi ánh sáng ánh ngoài cửa sổ dần yếu đi……


Y sĩ trưởng tên Quý Sâm là một nam nhân cao to đoan chính, làn da vàng nhạt làm hắn càng trở nên kiện mỹ.

Trong lúc Thường Tiểu Đằng cùng Diệp Đạt tán gẫu tán tới tán lui một hồi lại chuyển sang vóc người kiện mỹ của nam nhân, nhưng hiện tại Diệp Đạt vừa nhìn thấy bác sĩ mặc y bào màu trắng tựa như phản xạ có điều kiện mà không ngừng nhớ đến khuôn mặt kiêu ngạo thanh lệ lại cấm dục của Diêu Tử Khê, tiếp đó lại nhớ đến chính mình chật vật bị đuổi ra ngoài, tâm tình bi thương không có cách nào đối với người bên ngoài nảy sinh hứng thú.

“Thật giống như hắn đang nhìn người yêu!” Hộ sĩ bên cạnh đo nhiệt độ cơ thể cho Diệp Đạt, lén lút cùng Thường Tiểu Đằng nói nhỏ.

“Ba mươi tám độ.” Hộ sĩ mặc đồng phục phấn hồng cầm trên tay nhiệt kế màu đỏ nói, “Cực khổ rồi!” Quý Sâm cười nhìn hộ sĩ, nụ cười kia làm hai má hộ sĩ không khỏi đỏ lên.

“Ngươi vẫn còn bị sốt, phải nghỉ ngơi thêm hai ngày.” Quý Sâm sờ sờ trán Diệp Đạt.

Thường Tiểu Đằng gọt táo ngồi kế bên.

Tay vuốt trán mình của người kia trượt xuống gò má, biến thành lòng bàn tay ái muội ma sát mặt mình, Diệp Đạt kinh hãi ngẩng đầu nhìn gương mặt tựa tiếu phi tiếu của Quý Sâm.

“Gọt xong rồi!” Thường Tiểu Đằng giơ lên quả táo bị gọt đến loang lỗ, nhìn hai người trước mặt đắc ý nói.

Quý Sâm xem như không có việc gì xảy ra mà thu tay về, cười tán dương: “Tiểu Đằng đối với ngươi thật sự rất quan tâm.”

Nghe đối phương tán dương, Thường Tiểu Đằng mặt mày hớn hở, “Còn may! Diệp Đạt là anh em tốt của ta mà!”

Chờ Quý Sâm điền xong nhật ký bệnh nhân rồi rời đi, Diệp Đạt mới kể chuyện vừa rồi cho Thường Tiểu Đằng.

“Ta cảm thấy bác sĩ Quý không có gì kỳ quái, chỉ là ngươi đa nghi quá đó?” Thường Tiểu Đằng mặt lộ nghi hoặc hỏi.

“Nhưng mà hắn sờ mặt ta như vậy!”

“Không thể nào! Ta đã nói với hắn ngươi đang truy nam nhân khác!”

“A? Ngươi nói rồi!”

“Đúng nha, không có việc gì đi, bình thường ta cùng bác sĩ Quý cũng thường nói chuyện phiếm với nhau, hắn rất hay nói lại còn hài hước, vấn đề của ta với mấy bạn trai đều nói cho hắn biết!” Thường Tiểu Đằng một bộ không có gì đáng kể, thanh âm bởi vì đang ăn táo mà trở nên mơ hồ.

Diệp Đạt vô lực đỡ trán, biểu hiện chịu thua với Thường Tiểu Đằng.

Tuy rằng còn nằm trên giường nhưng khí lực cũng khôi phục không ít, cũng có thể tự do nói chuyện. Lấy di động ra nhìn Diêu Tử Khê bên trong tấm ảnh hắn chụp trộm, đa số đối phương đều là một bộ dáng lạnh như băng, thật giống như đối với bất kỳ ai cũng không có quá nhiều kiên nhẫn. Hắn thích nhất là tấm ảnh dáng vẻ mặc tạp dề ở phòng bếp làm cơm cho mình. Bên trong hình Diêu Tử Khê nghiêng mặt, ánh mắt chăm chú, đường nét gương mặt nhu hòa tựa như đang chìm trong ký ức của chính mình, cùng lãnh diễm thường ngày không giống nhau, ôn nhu rất khó gặp.

Trong lòng lại truyền đến bi thương, nỗi nhớ người đàn ông này như ngọn núi lửa chôn trong lòng đất, một khi dòng dung nham cuối cùng nóng chảy hết thì sẽ mãnh liệt phun trào.

Không cách nào đến nhà đối phương cũng không dám mạo hiểm gọi điện thoại cho đối phương, nằm trên giường bệnh thở ngắn thở dài, cuối cùng Diệp Đạt quyết định gửi tin nhắn cho Diêu Tử Khê.

” Dòng suối nhỏ…..” Vừa mới đánh ra ba chữ, Diệp Đạt liền xóa đi.

Lần trước đối phương nhìn thấy tin nhắn kia liền cảnh cáo mình không được gửi cho y những tin nhắn lung tung như vậy, nếu như bây giờ hắn mà gửi đi, nói  không chừng đối phương chỉ nhìn mấy chữ đầu liền cau mày lập tức xóa đi.

Thở dài.

“Ta nhớ ngươi.” Trực tiếp biểu đạt nhớ nhung của mình thì tốt hơn.

Thế nhưng không chừng đối phương chỉ cười lạnh một tiếng, ngay cả hồi âm một câu cũng không thèm, y rất căm ghét người nói dối.

Thở dài lần thứ hai.

“Xin ngươi tha thứ cho ta! Ta không phải cố ý muốn gạt ngươi…” Hay là nên đến gặp y để giải thích.

Có điều lúc này mới gửi tin nhắn giải thích, bất luận là người nào nhìn thấy đều cảm giác được không có thành ý! Nếu muốn giải thích thì nên giải thích sớm, đã qua nhiều ngày như thế mới gửi tin kỳ thật là muốn tìm cớ đi!

Nghĩ đến Diêu Tử Khê sẽ lạnh lùng trào phúng mình thì càng cảm thấy bi ai, Diệp Đạt lung tung xoa xoa tóc ngắn chính mình, vùi đầu vào ổ chăn kêu to: “Thật phiền, thật phiền, tại sao chỉ gửi một tin nhắn lại khó khăn như thế!”

Dằn vặt hơn một giờ, một tin nhắn viết lại xóa, xóa rồi lại viết, viết xong lại cảm giác không được tốt lại tiến vào chăn phát tiết một phen, cuối cùng nhắn một câu ‘Ta ở bệnh viện Maria, phòng số 302. Thỉnh ngươi đến nhìn ta, ta chờ ngươi’ gửi đi.

Đợi sau khi hắn biết được phía sau tin nhắn còn bỏ thêm một cái khuôn mặt tươi cười, Diệp Đạt hối hận không kịp. Đều đã ở bệnh viện thế mà còn cười được, nhìn liền biết không có gì quan trọng, xong, Diêu Tử Khê chắc chắn sẽ không đến thăm mình. Vừa nghĩ đến đó, Diệp Đạt lại hối hận vùi đầu vào chăn.


“Đây là người ngươi yêu?” Chạng vạng vào thời điểm kiểm tra phòng, Quý Sâm đoạt lấy điện thoại của Diệp Đạt xem mấy bức ảnh.

“Trả lại cho ta!” Diệp Đạt vươn tay muốn cướp lại, Quý Sâm ỷ vào việc cơ thể linh hoạt hơn người trên giường mà xoay người một cái tránh thoát.

Tuy rằng buổi trưa hắn gửi tin nhắn kia cho Diêu Tử Khê độ khả thi không đáng kể, nhưng mà hắn vẫn luôn giữ điện thoại bên mình, sợ bỏ qua bất kỳ tin nhắn nào mà y gửi đến.

“Là hắn?” Không nghĩ đến người trong hình lại là người quen của mình, Quý Sâm hơi sững sờ. Chần chờ một hai giây, sờ sờ cằm, tiếp theo không có chút ý tốt nào mà đánh giá Diệp Đạt, “Người kia gọi là Diêu Tử Khê đi, còn là một băng sơn mỹ nam!”

“Làm sao ngươi biết? Tiểu Đằng nói cho ngươi biết sao?” Nghe Quý Sâm nói đến người hắn yêu mến không chút sai sót nào, Diệp Đạt cũng ngẩn ra.

Quý Sâm tà tà cười cợt, “Ta với hắn trước kia đã từng có quan hệ rất thân mật nha.”

Tuy rằng biết mình không phải là người đầu tiên của Diêu Tử Khê, nhưng khi nghe thấy lời nói đầy ý tứ này, Diệp Đạt không nhẫn được hỏa khí trong lòng đột nhiên bốc lên, chân đất nhảy xuống giường bệnh, một tay nắm áo blu trắng của đối phương, một tay thô lỗ cướp lại điện thoại.

Quý Sâm một bên né tránh, một bên xấu xa cười trêu tức nói: “Đều dựa vào thân mật như thế!”

Quý Sâm cao lớn khôi ngô thân hình cân xứng, Diệp Đạt từ trên người hắn không chiếm được chút tiện nghi nào, giằng co hồi lâu, bệnh còn chưa khỏi hẳn, Diệp Đạt liền cảm thấy choáng váng.

Quý Sâm nắm bắt thời cơ đột nhiên vươn chân trở mình, Diệp Đạt loạng choạng ngã xuống giường, thân thể nặng nề của Quý Sâm lập tức đè lên.

Điện thoại bị ném qua một bên, Quý Sâm một bên dùng trọng lượng thân thể đè lại Diệp Đạt đang không ngừng giãy giụa, một bên vươn tay kìm chặt hai tay Diệp Đạt. Quý Sâm quan sát Diệp Đạt từ trên cao nhìn xuống, nói: “Cái tên băng sơn kia hẳn là rất vô vị đi! Mặc kệ ngươi có làm gì đi chăng nữa, hắn đều không đáp lại ngươi….”

Câu nói này chuẩn xác đạp lên vết thương lòng của Diệp Đạt, Diệp Đạt đơ người, không nói được lời nào.

Biết mình thành công công kích đối phương, Quý Sâm giảo hoạt cười cười, “Đã như vậy không bằng thay đổi đối tượng khác! Ngươi theo ta có được không?”

“Ngươi đi chết đi!” Diệp Đạt lớn tiếng từ chối. Ở câu lạc bộ bóng rổ luyện thân thủ cũng không phải luyện không, Diệp Đạt dùng đầu gối mạnh mẽ đánh vào bụng Quý Sâm, dùng chân chặn lại xâm lấn kế tiếp của đối phương. Song phương dây dưa không dứt, giằng co không xong.

Giường bệnh chịu đựng trọng lượng của hai nam tử ca lớn, không ngừng lung lay, chuông điện thoại bên kia không ngừng vang lên.

“Thả ta ra!” Diệp Đạt quát.

“Không buông!” Quý Sâm kiên quyết không nhượng bộ.

“Ngươi cái tên khốn kiếp này!” Trước tiên bị cướp điện thoại, hiện tại lại bị ngăn cản không cho mình nghe điện thoại, còn đè mình xuống giường, Diệp Đạt tức giận đến nổi trận lôi đình, đánh vào cánh tay Quý Sâm.

“A!” Quý Sâm lui lại một bước kêu thảm một tiếng.

Nhật ký chuẩn đoán bệnh tàn nhẫn nện vào đầu Quý Sâm.

“A!” Quý Sâm che đầu tức giận quay đầu, nguyên bản tức giận trùng thiên nhưng khi nhìn thấy người đến liền cẩn thận từng li từng tí cười ha ha nói: “Hóa ra là Tử Khê, đã lâu không gặp!”

Diêu Tử Khê nghiêng người tựa vào cửa sổ, một cái áo gió màu đen được mặc bên ngoài lộ ra một áo lông màu trắng bên trong, lạnh lùng nhìn Quý Sâm, chờ đến khi nhìn đến quần áo không chỉnh tề của Diệp Đạt, trong ánh mắt lạnh băng chứa thêm một phần thâm trầm không dễ nhìn thấy.

Y đến thăm mình, y đến thăm mình! Tâm Diệp Đạt bắt đầu nhảy loạn, ánh mắt dán chặt lên người Diêu Tử Khê thật lâu không muốn dời đi.

Diêu Tử Khê híp híp mắt, “Lại đi bắt nạt người khác?” Cho dù là ngữ khí chầm chậm, thế nhưng giữa hai hàng lông mày khí chất kiêu ngạo làm cho người ta không tự chủ được mà thần phục.

“Ha ha! Ta vẫn là một bác sĩ có tâm, sao lại có thể bắt nạt bệnh nhân ni? Ta còn có bệnh nhân đang chờ, hôm nào lại tán gẫu!” Rõ ràng lúc trước là một đại lão hổ, thế mà ở trước mặt Diêu Tử Khê lại trở thành một bé cừu nhỏ ngoan ngoãn, lập tức rời đi.

Diệp Đạt cúi đầu xoa xoa cổ tay vừa rồi bị nắm đến hồng, chỉnh lại cổ áo lúc nãy bị tháo ra, tim đập bịch bịch, một khắc nhìn thấy Diêu Tử Khê xuất hiện trong phòng bệnh, hắn cực kỳ kinh hỉ, đặc biệt là dáng vẻ giáo huấn Quý Sâm kiêu ngạo tựa như một nữ vương, hắn hận không thể hóa thân thành khuyển chạy lại gần lắc đầu vẫy đuôi biểu thị sự trung thành, thế nhưng vừa nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của y đêm đó hắn có chút bất an, kích động cùng lo sợ hai loại tâm tình không ngừng đấu đá nhau trong lòng hắn.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜