Chương 72:Sau Khi Gả Cho Bạo Quân Ta Mỗi Ngày Đều Nghĩ Mình Đang Thủ Tiết

72: Lựa chọn

Từ ngày lên chùa Cam Tuyền về, Vệ Liễm cảm thấy Cơ Việt hơi kỳ lạ.

Copy nội dung từ truyện 88

Cụ thể là... cứ dính lấy y.

Trước kia tình cảm giữa hai người vẫn nồng nàn, nhưng chưa đến nỗi như hình với bóng, luôn có không gian riêng. Chẳng hạn lúc Cơ Việt xử lý chính sự, Vệ Liễm sẽ tự giác không quấy rầy.

Copy nội dung từ truyện 88

Nhưng nay lại khác, lúc phê duyệt tấu chương hắn cũng dẫn y đi theo, thỉnh thoảng còn hỏi ý kiến.

Vệ Liễm xuất thân hoàng tộc, nắm bắt tâm tư đế vương không thành vấn đề, xử lý chính sự ngon lành, giải quyết vấn đề êm đẹp, có điều y cứ cảm thấy kỳ lạ.

Copy nội dung từ truyện 88

"Đại Tần có luật quy định hậu cung không được phép tham gia chính sự, huynh không sợ các quan đại thần lên án sao?"

Cơ Việt đáp: "Vệ Lang tài năng xuất chúng, để mai một thì chẳng phải đáng tiếc lắm ư?"

Copy nội dung từ truyện 88

"Ta không tin." Vệ Liễm mở một quyển tấu chương ra rồi đặt trước mặt hắn: "Ngay cả việc điều hành nhân sự huynh cũng hỏi, sao ta cảm thấy, cứ như... huynh muốn ta tiếp quản triều đình ấy."

Vệ Liễm chẳng bao giờ tò mò chuyện triều chính, nên không nắm rõ lắm. Gần đây, Cơ Việt lại cố tình để y làm quen, khiến Vệ Liễm nảy sinh nghi ngờ.

Copy nội dung từ truyện 88

Nói tới mức này đã được coi là phản nghịch, tương tự như "Có phải huynh định cho ta làm Nhϊế͙p͙ chính* không?", đâu phải điều mà kẻ nào cũng dám hỏi.

(Nhϊế͙p͙ chính: chỉ người sẽ thay thế vua khi vị vua đó không đủ khả năng cai trị, xử lý và điều hành đất nước)

Copy nội dung từ truyện 88

Cơ Việt chẳng để bụng, mà còn bất đắc dĩ than thở: "Hàng ngày cô đều phải phê một đống tấu chương chất cao như núi, mệt vô cùng. Vệ Tiểu Liễm thông minh, giỏi giang đến thế, chẳng lẽ không san sẻ khó khăn giúp cô được ư?"

Hắn vừa dứt lời thì ngả lưng vào ghế, tỏ vẻ mất hứng, dường như nghĩ một đống sổ nhỏ này quả thực là gánh nặng.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm bình tĩnh nhìn hắn, đè nén nghi ngờ, lấy một bản tấu chương khác rồi tiếp tục phê duyệt giúp hắn.

Trước kia y cố tình thu bớt vẻ sắc sảo, sau khi thẳng thắn với Cơ Việt rồi thì lười diễn kịch, từng nét chữ phóng khoáng hào sảng, bừng bừng khí thế hiện ra trêи trang giấy, vừa cứng cáp lại tùy tiện.

Copy nội dung từ truyện 88

Đây mới là chữ viết của y, chữ hệt như người, ngông cuồng ngạo nghễ.

Khi bắt chước chữ của Cơ Việt thì nhập mộc tam phân*, trông chẳng khác chút nào.

Copy nội dung từ truyện 88

(Nhập mộc tam phân: thành ngữ này bắt nguồn từ tích Hoàng đế triều Tấn bảo Vương Hi Chi – một nhà thư pháp nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc viết chữ lên tấm ván rồi sai thợ điêu khắc. Trong lúc khắc, người thợ phát hiện chữ đã khía sâu vào gỗ đến ba phân; câu thành ngữ dùng để chỉ nét bút khỏe khoắn, mạnh mẽ)

Cơ Việt tựa ghế, lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của Vệ Liễm khi nghiêm túc phê duyệt tấu chương, đôi mắt buồn ủ rũ cụp xuống.

Copy nội dung từ truyện 88

Lời nói của Tịnh Trần đại sư ngày ấy cứ văng vẳng trong đầu.

"Tai ương trỗi dậy, phía đông nam chắc chắn sẽ xảy ra thảm họa đẫm máu.”

Copy nội dung từ truyện 88

"Phương pháp hóa giải ở trêи người vị thí chủ đi cùng với ngài kia."

"Bần tăng nhìn thấy... tử kiếp quấn thân, lành ít dữ nhiều."

Copy nội dung từ truyện 88

... TruyenHD

Cơ Việt nhắm mắt, ngón tay đè lên trán, thật lâu không nói gì.

Copy nội dung từ truyện 88

Một bên là an nguy của dân chúng, một bên là tính mạng của Vệ Liễm. Nếu Vệ Liễm đi thì chín đường chết một đường sống, có đi không có về; nếu Vệ Liễm không đi thì thảm họa lan tràn, thương vong vô số.

Hắn biết lựa chọn thế nào?

Copy nội dung từ truyện 88

Hắn nên... làm gì bây giờ?

-

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm và Cơ Việt đều là cao thủ diễn kịch. Lúc trước Vệ Liễm diễn lâu như vậy mà Cơ Việt chẳng nhìn thấy kẽ hở. Tương tự, nếu Cơ Việt thực sự muốn giấu, Vệ Liễm cũng không phát hiện bất cứ điểm gì khác thường.

Hiện giờ hai người hiểu rõ về nhau, ánh mắt có thể đọc được suy nghĩ của đối phương. Vệ Liễm tâm tư nhạy cảm, lẳng lặng quan sát hành động mấy nay của Cơ Việt, mặc dù chưa phát hiện ra chỗ nào không đúng, nhưng vẫn âm thầm ghi nhớ, tạm thời chưa nhắc tới.

Copy nội dung từ truyện 88

... Kỳ lạ nhất là ở trêи giường.

Cơ Việt dường như uống phải thuốc kϊƈɦ thích, cứ rảnh rỗi là lập tức kéo y lên đỉnh Vu Sơn mây mưa. Ban đầu Vệ Liễm còn coi đó là niềm vui, bởi tình nồng ý đậm, khí huyết lại dồi dào, nên y chẳng trách móc mà mặc hắn dày vò, nhưng sau đó thì không ổn chút nào.

Copy nội dung từ truyện 88

... Quá mức rồi.

Trước đây dù có phát điên, Cơ Việt cũng chú ý giữ gìn thân thể y, kể cả vào đêm sinh nhật tròn đôi mươi, y vừa thốt lên hai tiếng "Phu quân" thì hắn mềm lòng ngay lập tức.

Copy nội dung từ truyện 88

Nhưng mấy nay lại khác.

Cơ Việt đối xử với y dưới giường dịu dàng bao nhiêu thì trêи giường mạnh bạo bấy nhiêu, không chịu dừng lại cho dù y có làm gì đi chăng nữa. Khóc lóc, gọi "Phu quân" không biết bao nhiêu lần vẫn phải chịu đựng những hành động ngày càng thô lỗ.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm cảm nhận Cơ Việt đang muốn phát tiết gì đó, nhưng cứ hôm nào y vờ lơ đãng hỏi thì Cơ Việt, hoặc thản nhiên bảo "Gần đây tinh lực dồi dào", hoặc đơn giản lấp kín môi rồi ôm lên giường, trong chốc lát y sẽ bị hắn hôn tới mức thở hổn hển không thốt nên lời.

Điên cuồng như thế.

Copy nội dung từ truyện 88

Tất cả khiến Vệ Liễm nghĩ tới một cụm từ.

Liều mạng dây dưa.

Copy nội dung từ truyện 88

Y sẽ bị Cơ Việt chơi chết ở trêи giường, sớm thôi.

Thân thể càng quen thuộc, đáy lòng càng xa cách. Bọn họ vẫn yêu nhau, nhưng dưới nụ hôn nóng bỏng là trái tim lạnh lẽo đang dâng trào nỗi khủng hoảng vô tận.

Copy nội dung từ truyện 88

Người yêu y có tâm sự, nhưng y chẳng biết gì hết.

Vệ Liễm buồn bã, khổ sở.

Copy nội dung từ truyện 88

Y cho rằng cả hai đều bị mắc kẹt trong vỏ bọc của chính mình. Y vất vả thoát ra, lấy hết can đảm phơi bày sự thực trần trụi trước mắt hắn, nhưng chẳng biết vì sao đối phương lại rụt trở vào.

Y đứng bên ngoài vỏ bọc của hắn, đập kiểu gì cũng không vỡ.

Copy nội dung từ truyện 88

Sau đó, Vệ Liễm bí mật rời cung.

Từ ngày ở chùa Cam Tuyền về thì Cơ Việt mới trở nên khác lạ. Y muốn biết, rốt cuộc ngày đó hắn và Tịnh Trần đại sư đã nói những gì.

Copy nội dung từ truyện 88

"A Di Đà Phật." Tịnh Trần từ thiền phòng đi ra thì thấy thanh niên đội nón rộng vành đang đứng trước cửa, hắn bèn niệm Phật, tựa hồ đã biết từ trước.

Thanh niên nhấc nón, dung nhan trong trẻo lạnh tựa băng tuyết: "Hôm nay tại hạ đến đây để hỏi đại sư một vấn đề."

Copy nội dung từ truyện 88

Tịnh Trần đáp: "Bần tăng biết thí chủ muốn hỏi gì, thứ cho bần tăng không thể nói…"

Lời chưa dứt, cây quạt xếp đã đặt trêи cổ hắn.

Copy nội dung từ truyện 88

Nan quạt nhô ra lưỡi dao sắc bén.

Vệ Liễm khẽ cười: "Vậy thì thứ cho tại hạ vô lễ."

Copy nội dung từ truyện 88

Tịnh Trần: "...Thí chủ, có chuyện gì cứ từ từ nói."

Hắn hiểu sâu sắc Phật pháp, biết dò xét thiên cơ, nhưng hắn đâu có học võ công.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm khẽ xoay phiến quạt, mềm mỏng lễ độ: "Vậy nói đi."

Tịnh Trần run rẩy đổi giọng: "Thí chủ bỏ quạt xuống đã, bần tăng sẽ nói rõ sự thật."

Copy nội dung từ truyện 88

...

Dõi theo bóng lưng Vệ Liễm đi xuống núi, Tịnh Trần thu lại dáng vẻ sợ chết, thở dài một tiếng: "Cơ thí chủ, chẳng biết ngươi đã quyết định như vậy thì liệu tương lai có hối hận không..."

Copy nội dung từ truyện 88

-

Tiết trời đêm mát lành, ánh nến lung linh.

Copy nội dung từ truyện 88

Chung Linh cung mơ hồ truyền ra một hai hơi thở gấp gáp bị kìm nén.

Tay Vệ Liễm nắm chặt, che đi hàng mi ướt át, da thịt trần trụi nhiễm màu ửng hồng.

Copy nội dung từ truyện 88

Quá kịch liệt.

Chắc chắn bị thương rồi.

Copy nội dung từ truyện 88

Từ chùa Cam Tuyền trở về, rốt cuộc y cũng biết thời gian qua Cơ Việt đã đối mặt với những lựa chọn nào.

Tịnh Trần kể hết với y, đông nam gặp họa lớn chỉ y mới giải quyết được, nhưng nếu y đến đó thì chạy trời không khỏi nắng.

Copy nội dung từ truyện 88

Hóa ra y chẳng thể nào tránh được số mệnh đã an bài \- tử kiếp.

Còn với Cơ Việt, quả là sự lựa chọn cực kỳ thống khổ.

Copy nội dung từ truyện 88

Cứu y, hay là cứu dân chúng một phương.

Hoặc dùng cách nói tàn nhẫn hơn, để y chết một mình, hay để cho ngàn vạn dân chúng chết chung.

Copy nội dung từ truyện 88

Nếu Cơ Việt là một gã hôn quân, yêu mỹ nhân vứt bỏ giang sơn, không thể nghi ngờ hắn sẽ ưu tiên lựa chọn trước.

Nhưng Cơ Việt là minh quân.

Copy nội dung từ truyện 88

Mà một vị vua tốt sẽ không bao giờ bỏ rơi dân chúng.

Cho nên...

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm lẳng lặng chịu đựng, cắn chặt bờ môi sắp bật máu, hàng mi dài buông xuống, không ngừng run rẩy.

Cho nên thời gian qua Cơ Việt quấn lấy y.

Copy nội dung từ truyện 88

Không kiềm chế, liều mạng lôi kéo y.

Hóa ra... hóa ra coi từng ngày giữa hai người là ngày cuối cùng sao?

Copy nội dung từ truyện 88

Đúng như thế, đúng là như thế.

Thực ra Vệ Liễm hiểu.

Copy nội dung từ truyện 88

Nếu đổi thành y thì y cũng lựa chọn cứu bách tính, ngược lại Cơ Việt mà chọn y thì y sẽ coi thường hắn.

Vệ Liễm há sẽ yêu một kẻ ích kỷ, bo bo giữ mình mà bỏ mặc thiên hạ sao.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm yêu một anh hùng, một minh quân lưu danh thiên cổ, người Vệ Liễm yêu chính là một Cơ Việt như vậy.

Nhưng y vẫn cảm thấy khổ sở.

Copy nội dung từ truyện 88

Không phải vì Cơ Việt lựa chọn muôn dân.

Cuộc đời còn dài, hai người mới được ở bên nhau trong khoảng thời gian thật ngắn ngủi, thực sự y... chẳng cam lòng.

Copy nội dung từ truyện 88

Y biết, người ở lại sẽ khổ sở hơn người đã mất.

Vệ Liễm im lặng chấp nhận toàn bộ hành vi đối xử của Cơ Việt, y biết mình đã bị thương, nhưng tinh thần không yên nên hắn chẳng phát hiện ra.

Copy nội dung từ truyện 88

Tới lúc quá sức chịu đựng, Vệ Liễm mới khàn giọng: "Đủ rồi."

Cơ Việt không nghe thấy.

Copy nội dung từ truyện 88

Hắn chẳng nỡ cùng người kia chia lìa, thế nên một khắc cũng không dám lãng phí chút thời gian còn lại.

Cánh tay Vệ Liễm đè lên trán, giọng nói run rẩy, nhẹ bẫng: "...Đau."

Copy nội dung từ truyện 88

Cơ Việt bừng tỉnh, trông thấy dáng vẻ chật vật của Vệ Liễm thì trong nháy mắt nỗi đau đớn, hoảng loạn dâng trào.

Hắn vội tách ra, há mồm định xin lỗi nhưng chẳng thốt nên lời.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm uể oải cúi đầu, thật mệt mỏi, có lẽ bị chảy máu rồi...

Y lặng yên một lát, chợt cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ phía sau.

Copy nội dung từ truyện 88

Cơ Việt bôi thuốc cho y.

Thuốc lần trước Vương thái y đưa tới, không ngờ bây giờ có đất dụng võ.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm tự giễu, nhắm mắt lại.

Một giọt chất lỏng lạnh lẽo rơi xuống vai y.

Copy nội dung từ truyện 88

Y tưởng rằng đó là mồ hôi của Cơ Việt, dù sao họ cũng vừa kết thúc một hồi ân ái gần như bạo hành.

"A Liễm." Cơ Việt nhỏ giọng: "Thật xin lỗi."

Copy nội dung từ truyện 88

Hắn cúi người ôm y, rồi khóc nức nở, lặp đi lặp lại: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi..."

Xin lỗi gì cơ?

Copy nội dung từ truyện 88

Xin lỗi vì làm y tổn thương sao?

Hay xin lỗi vì sẽ bỏ rơi y?

Copy nội dung từ truyện 88

Có liên quan gì đâu, Cơ Việt, ta biết, huynh là một vị anh hùng.

Ta không trách huynh.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm cố làm ra vẻ thoải mái, y nói: "Cơ Việt, huynh thật quá đáng, ban đêm dày vò, ban ngày lại bắt phê tấu chương, bóc lột sức lao động vừa thôi.”

Y xoay lại, trông thấy vành mắt Cơ Việt ửng đỏ thì ngẩn người, cười bảo: "Ta còn chưa khóc mà huynh khóc lóc gì chứ? Chẳng có chút tiền đồ."

Copy nội dung từ truyện 88

Cơ Việt ngắm nhìn y thật lâu, rồi bất ngờ cúi xuống. Hai người hôn nhau thắm thiết, vòng tay siết chặt, ngay cả ngọn nến cũng không nóng rực bằng yêu thương kia.

Ánh trăng cũng không đau buồn bằng ánh mắt kia.

Copy nội dung từ truyện 88

-

Chẳng biết có phải dáng vẻ bị thương của Vệ Liễm đã hù dọa Cơ Việt hay không, sau lần đó hắn không dám đụng chạm y. Nhưng trình độ dính người thì chẳng bớt chút nào, nhẹ nhàng cẩn thận vòng tay ôm y, không làm gì cả.

Copy nội dung từ truyện 88

Như canh giữ bảo vật của mình, nâng niu hết mức có thể.

Trái lại Vệ Liễm đề cập tới mấy lần đều bị Cơ Việt từ chối: "Thời gian qua cô làm quá, không tốt cho thân thể ngươi."

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm muốn mặc kệ, đằng nào y chả chết, trước khi chết nhất định phải ngủ cho đủ mới thôi.

Vì thế trạng thái của y hoàn toàn trái ngược với Cơ Việt mấy ngày trước đó.

Copy nội dung từ truyện 88

Rơi vào trong mắt người khác, họ chỉ cảm thấy tình cảm giữa bệ hạ và công tử Liễm ngày càng sâu đậm.

-

Copy nội dung từ truyện 88

Cuối tháng tư, người được Cơ Việt phái đi Giang Châu và Thanh Châu cấp tốc trở về, mang theo hai phong thư mật báo.

Thanh Châu không có gì khác thường, tuy nhiên huyện Thanh Bình nằm ở phía đông nam Giang Châu đã xuất hiện dịch bệnh nghiêm trọng.

Copy nội dung từ truyện 88

Ban đầu chỉ xuất hiện người bệnh duy nhất trong một thôn làng, sau đó nhanh chóng lan ra toàn huyện, khi do thám trở về thì dịch bệnh đã lây sang huyện bên cạnh.

Tri huyện ở địa phương thấy chết mấy người thì chẳng để ý. Không ngờ dịch bệnh ngày càng nghiêm trọng, tin tức truyền tới tai Tri châu. Vị Tri châu này lại trong giai đoạn thăng chức, sợ mũ cánh chuồn khó giữ, biết rõ nhưng không báo cáo.

Copy nội dung từ truyện 88

Bây giờ toàn bộ Giang Châu, đặc biệt là huyện Thanh Bình – nơi phát sinh dịch bệnh, đã trở thành địa ngục trần gian.

Cơ Việt nghe tin thì nổi giận quẳng cuốn sổ con xuống đất, ngày mai lên triều phải bàn bạc rõ ràng, cách chức Tri châu Giang Châu để chờ xử lý, những người còn lại sẽ tính sổ sau.

Copy nội dung từ truyện 88

Việc cấp bách là phải ngăn cản dịch bệnh lan tràn.

Bây giờ mới có Giang Châu, nếu lây sang Thanh Châu rồi lan rộng ra toàn quốc, thì không thể nào tưởng tượng nổi.

Copy nội dung từ truyện 88

Cơ Việt cấp tốc phái Khâm sai đại thần đi tới Giang Châu, dẫn theo một nửa thầy thuốc trong Thái y viện để giải quyết bệnh dịch.

Nhưng hắn biết, nửa Thái y viện cũng không bằng một Vệ Liễm.

Copy nội dung từ truyện 88

-

Hôm nay Cơ Việt chưa truyền gọi y.

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm biết lý do.

Vừa bãi triều, tin tức Giang Châu xuất hiện dịch bệnh đã truyền đi khắp nơi, cả triều đình náo động. Bất kể thời đại nào, nhắc tới dịch bệnh đều khiến người ta sợ hãi xanh mặt. Cung nhân trong hậu cung cũng lặng lẽ bàn bạc, không một ai không biết.

Copy nội dung từ truyện 88

Mà trước đó Cơ Việt chẳng rời Vệ Liễm lấy một khắc, nay lại không đến gặp y.

Cơ Việt, huynh còn chờ gì nữa?

Copy nội dung từ truyện 88

Vệ Liễm lẳng lặng nghĩ.

Huynh biết rõ chỉ có ta mới làm được.

Copy nội dung từ truyện 88

Y ngồi trong Chung Linh cung đợi nửa ngày, vẫn không thấy Ngự Thư phòng truyền đến bất cứ tin tức gì.

Vệ Liễm tức giận bật cười, đứng dậy đi thẳng tới Ngự Thư phòng, một cước đá văng cửa lớn.

Copy nội dung từ truyện 88

Cơ Việt kinh ngạc ngẩng đầu.

Vệ Liễm cụp mắt: "Ta cũng đi."

Copy nội dung từ truyện 88

Biết là ngõ cụt, nhưng trêи mình đã sớm đeo sứ mệnh, thấy chết không sờn.

o0o

Copy nội dung từ truyện 88

((Tác giả có lời muốn nói))

Editor: Hê hê, tui lại lười edit những dòng tâm sự dài như dãy Vạn Lý Trường Thành của tác giả nên xin phép được ngắn gọn như sau:

Copy nội dung từ truyện 88

  1. Bả bắt đầu nghi ngờ (Kiểu ủa ủa, mình viết truyện ngọt cơ mà, sao nó lại ra cái gì zẫy trời)

  2. Bả giải thích bả viết ngọt, cơ mà tình huống truyện buộc nó phải thế, bả là tác giả ngọt mà mỗi ngày lại ép độc giả ăn dao, bả thấy mình thật là kém cỏi.

    Copy nội dung từ truyện 88

  3. Như bả nói, tình huống truyện nên buộc phải ngược, nhưng mà bả nghĩ hai người thể hiện tình cảm ngọt ngào trong hoàn cảnh rối ren hỗn loạn thế này thì mới lãng mạn, không phải sao?

  4. Bả nói bản thảo đã được viết từ trước, không liên quan tới dịch bệnh ở thế giới này, và tin rằng cho dù trong truyện hay thế giới bên ngoài, thì con người sẽ luôn luôn chiến thắng \- (Hết).

    Copy nội dung từ truyện 88

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜