Chương 33:Sau Khi Về Nước, Bạn Trai Nhỏ Cố Chấp Điên Rồi

Sau Khi Về Nước, Bạn Trai Nhỏ Cố Chấp Điên Rồi - Nâng Đỡ

Một câu "em có ngoan ngoãn vâng lời." trực tiếp làm Phó Sinh mất khống chế lực tay, để lại một vết hồng trêи đùi Tu Từ, nghe đứa nhỏ khịt mũi hừ một tiếng, mà vẫn không trốn, còn dán chặt vào anh hơn.

Da thịt nhẵn nhụi kề sát lòng bàn tay, nhiệt độ thuộc về một thân xác khác giống như muốn thiêu rụi lý trí anh.

Áo sơ mi Phó Sinh đã dính nước ướt nhẹp, cũng hòa với bọt tắm mịn màng.

Anh thở gấp: "... Lần sau không cho làm tiếp chuyện như vậy."

Tất cả những vết tích này, không chỉ khắc trêи da Tu Từ, mà còn đâm vào đầu quả tim anh, đau đến ngứa ngáy.

"Ca..." Không biết từ lúc nào Tu Từ đã chạm tay lên, "Anh muốn..."

Phó Sinh không đợi Tu Từ nói xong, liền đẩy nhẹ cậu ra: "Đừng có nháo."

Đêm dài cô đơn hơn hai năm, nếu đột nhiên phá vỡ cân bằng, đêm nay không phải đơn giản chỉ phát tiết một chút là có thể giải quyết vấn đề.

Huống hồ tay đứa nhỏ còn bị thương, Phó Sinh nhấc cánh tay nhỏ của cậu lên: "Giơ cao một chút."

Tu Từ: "..."

Cậu cụp mắt liếc nhìn.

Phó Sinh tỉnh táo nắm lấy cằm cậu, bắt đầu xoa bọt.

Tu Từ ở bệnh viện hai ba ngày không thể rửa mặt, cả người cũng không được nhẹ nhàng khoan kɧօáϊ, bởi vậy ở dưới làn nước ấm áp, lại được người mình thích hầu hạ, dĩ nhiên dần dần cảm thấy buồn ngủ trĩu mắt.

Suy nghĩ ban đầu của cậu chậm rãi biến mất, có vẻ như gần đây mỗi lần thân cận với Phó Sinh đều dễ dàng mệt rã rời.

A... có vẻ tiết kiệm được một khoản tiền rồi.

Phó Sinh tắm táp, hỏa khí trêи người ngày càng nặng, người trong tay lại ngày càng mềm mại.

Đằng sau thẳng thắn trực tiếp ngã vào lồng ngực anh, nói tiếng ngủ ngon bé đến mức không nghe rõ, liền trực tiếp nhắm hai mắt lại.

"... Bé con?"

Phó Sinh nhấc cằm Tu Từ lên nhìn một chút, hô hấp rất vững vàng, tựa hồ chỉ đang ngủ.

Anh hơi nhíu mày, tâm tư hấp dẫn trong nháy mắt tan biến, dùng tốc độ nhanh nhất lau khô người rồi mặc áo tắm nhét vào trong chăn, gọi Tô Hồng Khang tới.

"Không có chuyện gì, chỉ đang ngủ mà thôi." Tô Hồng Khang thu tay về, "Không cần quá lo lắng, bây giờ tốt nhất nên thay thuốc cho vết thương, các cậu vừa rồi trong phòng tắm... hơi nước có thể xuyên thấu qua băng gạc."

... Dừng lại là có ý gì?

Phó Sinh: "... Vâng."

Phó Sinh đưa Tô Hồng Khang đến cửa, đối phương vẫn là quay đầu lại.

Ông lão sáu mươi tuổi mặt đầy nghiêm túc: "Mặc dù giờ không kiêng kị việc hai chàng trai ở bên nhau, nhưng nhất định phải chú trọng bảo dưỡng, không sẽ rất dễ bị thương."

"Cảm ơn ngài, tôi sẽ chú ý." Phó Sinh dở khóc dở cười.

Tô Hồng Khang: "Tôi có bạn cũ bên đông y, chỗ ông ta có thuốc liên quan đến phương diện này, rất nhiều người trẻ tìm ông ta mua..."

"..." Phó Sinh thông qua danh thϊế͙p͙ Tô Hồng Khang chia sẻ biết thêm một vị đông y, thấy bóng dáng ông lão biến mất sau hành lang mới đóng cửa lại.

— Còn chưa phá giới, ngược lại cứ mua trước một đống thuốc bảo dưỡng.

Phó Sinh xoay người lại nhìn tiểu tử đang co cụm trêи giường, có chút bất đắc dĩ đi tới cạnh giường.

Đứa nhỏ lần này ngủ dường như không tồi, không còn ưm a ưm, cũng không nhíu mày.

Anh nhìn một phút chốc, vô ý thức cười cười, mới cầm tay Tu Từ tháo một vòng lại một vòng băng gạc xuống, sát trùng bôi thuốc xong lại quấn băng mới.

Anh móc lấy đầu ngón tay mảnh dẻ của Tu Từ, không thể không nghĩ tới chuỗi bính âm đó.

Chính là một đôi tay không cường tráng như thế, tự tay khắc xuống màu sắc thuộc về Phó Sinh trêи da mình.

Từ đó về sau mỗi nháy mắt ở bên cạnh Tu Từ, trái tim của anh dường như luôn không yên.

Không phải đau lòng, chính là vẫn luôn đau lòng.

Anh vén một góc chăn, vén nửa bên áo tắm Tu Từ lên, nhẹ nhàng vuốt ve mảnh da dẻ mịn màng, vuốt nhẹ lên chuỗi kí tự bính âm đó.

Như cảm giác được chạm vào, Tu Từ hơi co hai chân, vô thức nỉ non: "Phó Sinh..."

Phó Sinh chợt đứng dậy, đắp kín chăn cho Tu Từ phòng cậu bị điều hòa thổi đến cảm lạnh, lúc này mới nhanh chóng vào buồng tắm mở vòi hoa sen, nỗ lực che giấu thứ gì đó.

Tu Từ trêи giường chậm rãi mở mắt, nhìn phòng tắm bị hơi nước vờn quanh, nghe thấy tiếng thở dốc không rõ bên trong, hơi cuộn người lại, có chút mất mát và khổ sở khó giải thích.

Dù nguyên nhân vì thuốc khiến cậu không có cảm giác gì, nhưng vẫn muốn Phó Sinh chạm vào mình như cũ.

Chỉ hôn môi và ôm ấp hoàn toàn không khiến cậu thỏa mãn, cậu còn tham lam muốn nhiều hơn.

Cậu muốn trở lại như trước đây, rồi lại không muốn quay về quá khứ.

Khác với sự yên bình trong phòng lúc đó, trêи internet trải đầy mưa máu gió tanh.

— Trời ạ, lời này của Hoàng Nhạc đến cùng là có ý gì? Tôi đã nói Bùi Nhược năm đó tự sát quả nhiên không bình thường!

— Có lẽ Bùi Nhược cũng bị đưa vào Giới Đồng Sở? Không khả thi lắm, tình trạng của anh ấy bắt đầu thay đổi lúc 21 tuổi, khi đó đã là đỉnh lưu giới giải trí, ai có thể đưa anh vào Giới Đồng Sở?

— Nói thật, xét giá trị bản thân Bùi Nhược khi ấy, coi như đồng tính luyến ái cũng làm sao, vì kiếm tiền mà người bên cạnh cũng phải bao dung thôi.

— Mấy bồ chú ý đến Hoàng Nhạc nói "những ác ma đó" vẫn nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật như cũ không?

— Chú ý đến, trời ạ, trước không phải đưa tin tất cả nhân viên liên quan đều chịu xét xử rồi sao? Nên xử phạt đã xử phạt, nên tuyên án đã tuyên án...

— Lầu trêи hẳn là quên mất cái tên khốn kiếp Đỗ Thu Xuyến rồi?

— Thế cũng không đúng, chỉ có một Đỗ Thu Xuyến chuồn mất, nhưng Hoàng Nhạc lại nói là "những", tôi không tin đây là nói dối.

— Cho phép tôi suy đoán chút, sau lưng vụ này sẽ không có ông lớn nào liên quan đi?

— Còn nhớ lúc trước mọi người nói Bùi Nhược không thể lựa chọn cái chết xấu xí như vậy không? Tôi đột nhiên nghĩ tới, lúc trước lựa chọn đường phố phồn hoa như vậy để nhảy xuống, có phải muốn gây náo động công chúng để phát động điều tra không?

— Càng nghĩ càng có thể... Hoàng Nhạc lần này có phải cũng cùng ý đồ hay không?

— Lầu trêи nghĩ nhiều quá rồi, nếu quả thật có ông lớn như mấy bồ suy luận, ngay cả cái chết của Bùi Nhược cũng không lật đổ được, mọi người nghĩ một Hoàng Nhạc sẽ làm được gì?

— Đồng ý, lậm phim truyền hình quá.

— Không nói, sức ảnh hưởng của dư luận mười năm trước có thể so với bây giờ được sao? Hoàn toàn không cùng một cấp bậc đi.

— Toi, tôi đã bị bao thuyết âm mưu thuyết phục...

— Xin phép bổ não xíu, kỳ thực cái Giới Đồng Sở này còn có mắt xích lợi ích khác, hoặc là còn có người đầu tư, cũng từng xâm phạm người bị hại, mà bởi vì bối cảnh hùng hậu, hoặc là thiếu chứng cứ nên từ đầu đến cuối không phải chịu trừng phạt, vì thế mới có tình cảnh như bây giờ...

Tên Bùi Nhược qua bao năm lại một lần nữa lên hot search, đêm nay đã định sẵn là đêm không ngủ của những người thật lòng yêu thích anh.

Bọn họ đã trở thành những người phụ nữ, trở thành mẹ của những đứa trẻ, có người đã thành gia lập nghiệp, có người từ thiếu nữ thanh thuần trở thành người phụ nữ độc lập mạnh mẽ...

Cũng có người theo bước Bùi Nhược, dấn thân vào con đường cũ của anh.

Mà chỉ có Bùi Nhược vĩnh viễn ở lại mười năm trước, ở độ tuổi lộng lẫy tươi sáng, giữ mãi những tháng năm đẹp nhất.

Cùng năm tháng luôn chảy trôi, chỉ có những tác phẩm và bức ảnh của anh, chứng minh rằng anh đã từng đến thế gian.

- -

Tu Từ cảm thấy đệm giường phía sau lún lại, hơi thở quen thuộc bao bọc cậu.

Cậu làm như chưa tỉnh trở mình, lăn vào lồng ngực Phó Sinh.

Phó Sinh khựng lại một chút, xác nhận chưa đánh thức Tu Từ, sau đó nhẹ nhàng nắm eo đứa nhỏ kéo vào trong ngực mình.

Anh hôn lên một bên tóc đứa nhỏ, một tay lấy điện thoại thấp giọng gửi đi một tin nhắn thoại: "Mấy cậu còn hồ sơ sự kiện 163 không, làm phiền tra giúp tôi một chút, Tu Từ lúc đầu bị ai đưa vào, người kí tên trao quyền là ai?"

Bên kia như đang đánh chữ phản hồi, Phó Sinh cụp mắt liếc nhìn nhóc con trong lồng ngực, trả lời: "Đúng, Tu trong tu du, Từ trong từ khí(*)."

(*) 须 trong 须臾 (chốc lát), 瓷 trong 瓷器 (đồ sứ)

Trước đây chưa từng nghĩ, mà gần đây ngày càng cảm thấy Tu Từ giống như một cái đồ sứ dễ vỡ, hơi không chú ý bảo dưỡng, cậu liền xuất hiện vết nứt.

Đây là một trận chiến lâu dài, Phó Sinh ôm đứa nhỏ nhắm mắt lại, mặc dù anh chưa từng tiếp xúc trực tiếp với người bệnh, nhưng bên cạnh cũng không ít bạn bè bị bệnh.

Bệnh tâm lý quá phức tạp, nhiều trường hợp không chỉ có một.

Trong cái giới này quá nhiều người bị bệnh, có triệu chứng nhẹ, có triệu chứng nặng, đau khổ nhỏ rồi sẽ qua, nhưng người nghiêm trọng không chỉ trải qua năm tháng dài đằng đẵng mà được, cần quá trình trị liệu dày vò mới có thể chữa lành...

Không, đối với một số người mà nói, thậm chí căn bản còn không có cách chữa khỏi hẳn.

Có lẽ họ phải làm bạn với thuốc cả đời, nếu như không thể kiên trì, có lẽ chính là kết cục như Bùi Nhược vậy.

Có thể với Phó Sinh mà nói, ai cũng có thể có chuyện, nhưng Tu Từ không thể.

Lời Diệp Thanh Trúc nói với anh sáng nay còn vang bên tai: "Kỳ thực bình thường người dày vò nhất không phải là người bệnh, mà là người bên cạnh họ, hoặc là người thân, hoặc là người yêu bạn bè —"

"Anh yêu cậu ấy nhiều bao nhiêu, anh sẽ nhận lại bấy nhiêu dày vò."

Tâm tình tiêu cực là một thứ đáng sợ, giống như bệnh truyền nhiễm, càng cạnh nhau lâu, càng dễ bị đồng hóa.

Mà sự kiên trì của con người có giới hạn, có lẽ lúc đầu bạn còn có thể thong dong ứng phó, ấm lòng khuyên lơn, làm bạn...

Rồi lâu dài về sau, bạn sẽ từ từ cảm thấy nghẹt thở, nhưng khi rời xa phạm vi hoạt động của người bệnh, thậm chí lại cảm giác hô hấp thả lỏng hơn nhiều.

Mặc dù yêu họ, nhưng bạn có thể nôn nóng kiên trì đến bao lâu?

Ba tháng không thành vấn đề, một năm không thành vấn đề, vậy mười năm thì sao? Cả đời thì sao?

Quá tuyệt vọng.

Nếu tương lai nhất định phải buông tay, đừng có giữ cuộc sống nặng nề ngay từ đầu, bởi vì nếu như ngã xuống, sẽ bị đập chết ngay.

Phó Sinh không có suy nghĩ những điều này, anh cũng không cần suy nghĩ.

Anh không nâng đỡ, đứa nhỏ liền trực tiếp rơi xuống vực, anh sao có thể cam lòng.

Nửa đêm, bên ngoài trời mưa to, sấm vang chớp giật vẫn luôn kéo dài đến hừng đông ngày thứ hai mới dừng lại.

Bảy giờ sáng, bên ngoài một mảnh đen kịt như trước, mây đen rất gần mặt đất, có hơi ngột ngạt bí bách.

Bên trong nghĩa trang, trước một bia mộ có khắc tên Bùi Nhược, có một người phụ nữ đứng đó.

"Hai ngày trước có người nói với em, hình như em có nếp nhăn." Cô khẽ cười cười, "Anh xem, em đã già rồi, mà anh vẫn còn trẻ như vậy."

"Anh ở bên đó có phải đã sớm quên mất em?"

Cô nhìn chăm chú vào hình thiếu niên ngông nghênh trêи bia, khẽ chạm vào đuôi mắt, nửa đùa nửa thật nói: "Phải nhanh hơn chút, bằng không kiếp sau em và anh cách biệt quá nhiều tuổi, sợ chỉ có thể làm cha và con gái."

"Anh chờ em một chút thôi." Mưa rào theo tiếng mà rơi.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜