Chương 26:Sổ Tay Sinh Tồn Của Nữ Chính AV

Editor: Cửu Vỹ Hồ

Thiên Thảo giữ lấy tay vị thủ tịch đàn violon: "Học sinh này của ta như thế nào?"

"Học sinh của ngươi?" Vị thủ tịch đàn violon nói thế nào thì cũng là được lựa chọn trong những nghệ sĩ đứng đầu cả nước. Tuy rằng nàng rất thưởng thức tài năng của Nghiêm Húc, nhưng tính ra so với nàng kỹ thuật của hắn vẫn còn kém một chút, liền nói: “ Thể hiện cảm xúc của khúc nhạc rất hoàn mỹ”

"Hắn chính là chỉ đứng sau ngươi mà thôi." Thiên Thảo nhướn lông mày ngắt lời

Sau khi Nghiêm Húc luyện xong khúc nhạc, hắn ngồi chờ đến tận khi Thiên Thảo tập luyện xong mới cùng nhau ra về. Thiên Thảo liếc mắt nhìn hắn: “Hôm nay ngươi không cần đi làm?”

Nghiêm Húc lắc lắc đầu, sau đó có chút trầm ngâm: "Lão sư, cám ơn ngươi gọi điện thoại cho ta."

Chỉ là gọi cho hắn cuộc điện thoại thôi mà cũng được cảm ơn, đứa nhỏ này... quả thật không thể chỉ dùng từ lễ phép để hình dung a…

"Ngươi thích ta có phải hay không." Thiên Thảo đột nhiên lên tiếng

Chỉ một câu nói đơn giản khiến trái tim Nghiêm Húc vô thức đập loạn xạ, người trong lòng hỏi mình có thích nàng hay không, lẽ dĩ nhiên lúc này hắn phi thường muốn thừa nhận, phi thường muốn cho nàng biết cảm giác trong lòng mình.

Nhưng chưa đợi hắn mở miệng, giọng nói của Thiên Thảo lại tiếp tục vang lên: "Ta hiểu rõ cảm giác của ngươi lúc này, lúc trước khi ta bằng tuổi ngươi cũng từng như vậy, mù quáng sùng bái lão sư của mình, khi đó ta nghĩ đó là tình yêu, cảm thấy kích thích bởi sự cấm kỵ, cũng thích cảm giác được quan tâm.. Nhưng mà Nghiêm Húc… đó chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài, ngươi còn nhỏ, ngươi còn chưa hiểu rõ chân chính động tâm là như thế nào ….."

"Ta hiểu rõ." Nghiêm Húc đánh gãy lời nói của nàng, cũng không để Thiên Thảo nói tiếp: "Lão sư, ai nói ta thích ngươi."

Hắn vốn muốn đáp là “Đúng’ nhưng không hiểu sao lời nói lên đến miệng lại biến thành như thế này…

Nhưng là hắn thật sự hiểu rõ, cái gì là tâm động, mỗi khi được ở cùng nàng, hắn đều đã trải qua cảm giác ấy rất rất nhiều lần, bởi vì hắn vốn không phải là nam hài chưa từng biết đến luyến ái.

Nhưng là có lẽ lúc này hắn cần chờ đợi đến thời cơ thích hợp, đợi đến khi chính bản thân nàng nhận ra đi, nhận ra tình cảm của hắn.. chính là yêu… mà không phải là nông nổi nhất  thời..

Thời gian thi đấu vòng loại rất nhanh đã đến, không khác so với dự đoán của Thiên Thảo, Nghiêm Húc thi đấu đạt được sự khen ngợi lớn từ ban giám khảo. Các tuyển thủ khác khi diễn tấu xong đều nhận được vỗ tay đều đều từ khán giả, chỉ có hắn một khúc diễn xong cả hội trường đều vỗ tay ầm ầm như sấm dậy, ngay đến cả Nguyễn Tây trên mặt không khỏi hiện lên chút kinh ngạc. Bất quá kỳ quái là, cuối cùng Nghiêm Húc tổng điểm không cao, chỉ miễn cưỡng được đi tiếp vào vòng trong. Điều này làm cho Thiên Thảo không khỏi phỏng đoán liệu có phải có ai đó đang ở trong tối giật dây, làm điều mờ ám thao túng kết quả cuộc thi.

Lúc trở về, Thiên Thảo oán giận lẩm bẩm với Nguyễn Tây: "Lão sư, ta đem cây đàm violon kia đưa cho học sinh của ta dùng có phải hay không khiến ngươi không vui  ?"

"Sao lại nói như vậy."

"Hôm nay điểm của hắn rất thấp, nhưng đây hoàn toàn là chuyện không có khả năng, lão sư ngươi hẳn cũng nghe thấy được, hắn thể hiện tốt như vậy..."

"Ân”

Ân là có cái ý tứ khỉ gì a... Thiên Thảo có xúc động muốn chửi thể..

"Ta thấy có người cho hắn 0 điểm." Nguyễn Tây tiếp tục lên tiếng

"Cái gì?!" Thiên Thảo kinh ngạc, nghe Nguyễn Tây mô tả lại cái vị giám khảo đánh 0 điểm cho Nghiêm Húc kia, nàng phát hiện hắn chính là lão nhân lúc trước từng muốn thu nàng làm đồ đệ.

"May mắn ta không nhận lời hắn, đúng là cái lão cầm thú!" Thiên Thảo nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão sư, trận đấu lần sau ngươi nhất định phải cho hắn điểm cao cao một chút, bằng không điểm trung bình quá thấp thì hắn nhất định sẽ không thể lọt vào vòng trong!"

"Ngươi sao lại để ý hắn như vậy."

"Thứ nhất là bởi vì có tiền thưởng a!"

"..."

"Nhà hắn rất nghèo, nhưng là hắn thật sự rất thích, rất đam mê âm nhạc, cũng rất muốn đến trường, nếu như lần này đạt được giải thưởng, hắn sẽ không cần tiếp tục liều mạng đi làm thuê."

"Ngô."

"Ngô" là có ý tứ gì a! Họ Nguyễn ngươi có thể hay không nói nhiều hơn một từ a!!!!!

"Gần đây ở trường học như thế nào." Nguyễn Tây đột nhiên hỏi một câu như vậy, Thiên Thảo ngẩn người?

"Tốt lắm a, các học sinh đều thật nghe lời."

"Nga."

Thiên Thảo: "..."

Kỳ thực mỗi ngày đến trường nàng đều cảm thấy vô cùng nhàm chán a. Học sinh uể oải thì lão sư làm sao có thể hứng khởi được nha. Đều nói học sinh là nguồn cảm hứng dạy học cho các lão sư mà. Lại nói như hiện tại, Thiên Thảo nàng rốt cục học được cách phê, chấm bài thể nhưng nàng lại vô cùng vô cùng hoài niệm những ngày tháng viết văn sống qua ngày lúc trước.

Hôm nay có khóa dạy thêm buổi tối nàng phải phụ đạo cho học sinh của ba lớp học, phòng học cũng được chuyển sang phòng lớn thuận tiện cho học sinh ngồi nghe giảng. Đứng trên bục giảng nơi này làm nàng lại nhớ đến kí ức khủng khiếp lần trước bị học sinh dùng đao uy hiếp bắt cóc. Cho nên mỗi lúc giảng bài nàng đều cảm thấy không được thoải mái, cảm thấy rùng mình giống như nam sinh kia đang ẩn thân trong đám học sinh phía dưới.

Từ phòng vệ sinh trở ra, Thiên Thảo đưa tay đẩy cánh cửa phòng toilet, lại phát hiện cửa không chút di chuyển, căn bản là mở không ra!

"Quỷ phiến!" đây là hai chữ đầu tiên hiện ra trong đầu Thiên Thảo

Đó là một câu chuyện vườn trường xưa, một nữ sinh đi toilet ở phòng thứ ba dưới lên, kết quả là lúc đi ra bệnh tim tái phát nhưng cửa phòng toilet đẩy thế nào cũng không được, liền sau đó nàng liền tươi sống bị đau đến chết trong này =.=. Từ đó về sau, nếu như có ai đi vệ sinh ở cái phòng thứ ba từ dưới lên thì sẽ gặp phải những chuyện cực kỳ quỷ dị, tỷ như cửa mở không ra, tỷ như phía sau đột nhiên có gió lạnh thổi tới….

Hơn nữa trong chuyện xưa này còn nói đến mấy điều cấm kỵ, ví như lúc này tuyệt không thể ngẩng đầu nhìn trần nhà, không được soi gương, càng không được quay đầu lại nhìn phía sau….

Nhưng là Thiên Thảo là loại người nào cơ chứ, nàng không tin từ từ nhìn lên trần nhà

Kết quả..."ào ào", một thùng nước lớn từ phía ngoài dội vào, đem Thiên Thảo toàn thân ướt nhẹp. Hiện tại nàng rốt cục minh bạch, đây không phải là cái quỷ phiến quái gì mà là có người ác ý giở trò quỷ!

Ngoài cửa vang lên tiếng cười không hảo ý, nhưng nàng có thể nghe thấy rõ là tiếng cười của đám nữ hài tử. Thiên Thảo lại đẩy cửa, phát hiện cửa đã có thể mở được. Nhìn qua tấm gương trong phòng vệ sinh, nàng thấy bản thân đã bị ướt sạch…… mà quần áo lại dính sát vào thân thể, tóc dài từng lọn dính trên người theo đường cong, da thịt tuyết trắng bị nước lạnh kích thích mà trở nên phiếm hồng…. Ngừng ngừng! Cái quái gì đây, đáng lẽ lúc này người bình thường bộ dáng phải hết sức chật vật, vì sao hiện tại nhìn nàng giống như càng thêm mê người, càng thêm…. Thích hợp với bộ dáng của thế giới này nha!!!!


Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜