Chương 139:Sủng Tới Nghiện Vợ Yêu Có Độc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đôi mắt của anh quá đẹp, đẹp đến mức giống như có thể hút được linh hồn và ý chí của con người vào trong.

Đột nhiên, anh buông lỏng tay ra, khẽ cười nói: “Quả thật là đã trễ rồi, vậy chị đi rửa mặt đi.” Lúc này Lăng Y Mộc mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng rời khỏi phòng của anh, quay lại căn phòng bên cạnh rồi chạy nhanh vào phòng tắm.

Lăng Y Mộc nhìn mình trong tấm gương trên bồn rửa mặt trong phòng tắm, hai má ửng đỏ, đôi môi hồng như thể đang chảy nước, đôi mắt mơ màng như được phủ một tầng mờ mịt, xinh đẹp động lòng người.

Chẳng trách vừa nãy Dịch Quân Phi nói cô đừng nhìn một người đàn ông như thế.

Lăng Y Mộc lắc đầu mạnh mẽ, vặn vòi nước, tạt nước lạnh vào đôi má đang nóng hổi của mình.

Cô bị sao vậy? Cho dù đối mặt với Dịch Quân Phi, cô không thể chống cự lại nhưng cô cũng không muốn xấu hổ như thế.

Không phải cô nên sợ anh hay sao? Đó là một người đàn ông có thể dễ dàng kiểm soát nỗi đau và sự khó chịu của cô.

Chỉ cần một lời nói của anh thì có thể dễ dàng đẩy cô xuống địa ngục.

Nhưng vì sao, khi anh tới gần cô, khi anh nhẹ nhàng thổi bên tại cô, cô đều có một loại cảm giác không thể khống chế được.

Người đàn ông này hoàn toàn không phải là người mà cô có thể đối phó được.

Cho dù anh luôn miệng gọi cô là chị, nhưng cuối cùng cô cũng chỉ là con cờ trong tay anh.

Một con cờ thú vị mà anh muốn chơi đùa trong lúc rảnh rỗi mà thôi!

Còn giờ phút này, Dịch Quân Phi đang cúi đầu cầm khung ảnh trên tủ đầu giường lên, nhìn dáng vẻ của người trong ảnh.

Đập vào mắt trước tiên là đôi mắt hạnh, khỏe miệng cô cong lên một nụ cười rất nhẹ.

Trên khuôn mặt thanh tú hiện lên một sự bình đạm không màng danh lợi khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Thật giống như vừa nhìn thấy nụ cười nhẹ nhàng của cô thì anh như thể đã lấy được thứ gì đó mà anh chưa từng nghĩ tới trong quá khứ.

“Chị.

Dịch Quân Phi nhẹ nhàng nỉ non, ngón tay miết cảnh môi của người trong ảnh.

Sau đó anh không kiềm chế nổi nữa mà hôn lên cánh môi trong ảnh.

Vừa rồi… Nếu như không phải thân thể cô cứng đờ, nếu không phải trên mặt cô thoảng hiện lên sự sợ hãi, e rằng anh đã thật sự hôn cô rồi

Nhưng anh đã chọn cách đè nén dục vọng của mình.

Tại sao chứ? Anh lo sẽ làm cô sợ ư?

thay quần áo, đi vào phòng tắm rửa mặt qua loa một chút.

Có điều khi cô bước ra thì đã thấy Dịch Quân Phi đã ngồi ở bàn trang điểm trong phòng từ bao giờ, trên tay anh còn đang nghịch điện thoại di động của cô..

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜