Chương 8:Tam Hoàng Gia Trang

Tam Hoàng Gia Trang - Hoạ Vô Đơn Chí

Vương tiểu hổ lúc này dường như đang nghiêm túc.

những thành viên tam hoàng gia trang cũng hiếm khi thấy hắn nghiêm túc như lúc này.

hiên viên hạo nhếch môi cười:

“vương tiểu hổ ngươi không phải đối thủ của ta! đừng làm phí thời gian quý báu của ta!”

hiên viên hạo hoàn toàn không để vương tiểu hổ vào mắt.

tổ tình báo hiên viên thần triều thậm chí còn không xếp vương tiểu hổ vào hàng cao thủ, báo cáo sơ bộ chỉ có vài dòng “vương tiểu hổ võ công tệ nhất tam hoàng gia trang, đối phó người bình thường còn có thể nếu so với võ giả thực sự thì không đáng xách dép.”

vương tiểu hổ võ công thấp kém ngay cả thành viên tam hoàng gia trang cũng biết, hắn chỉ xếp trên lục thiên hoa vốn là người không biết võ công.

tuy nhiên võ công của vương tiểu hổ lại khiến tổ tình báo lưu ý vì đao pháp hắn sử dụng là hàn phong đao.

hàn phong đao là đao pháp trứ danh của hàn phong gia, một ngũ đại thế gia của trung nguyên.

hàn phong gia là một gia tộc của nước đại việt kỳ lạ là lại không nổi danh ở đại việt nhưng lại nức danh ở xứ người trung nguyên. có lẽ là do mối quan hệ chồng chéo của hàn phong gia với bùi gia ở đại việt và băng hoả đệ nhất thánh ở trung nguyên.

hàn phong đao được người sáng lập hàn phong gia là hàn phong băng hoả sáng tạo ra, đao lộ giống như một câu chuyện kể về tình cảm của đôi lứa nam tài nữ sắc từ lúc gặp gỡ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, hò hẹn dưới trăng đến lúc thành hôn động phòng rồi sau đó sinh con đẻ cái và sống đến đầu bạc răng long, hạnh phúc mãi mãi về sau này.

chính vì vậy chiêu chiêu đều là tình, khiến thanh niên như sống trong tình yêu đối lứa lại khiến người già hồi tưởng lại những năm tháng xưa cũ.

hàn phong đao chỉ truyền cho người của gia tộc, người ngoài nếu học lén sẽ bị đích thân gia chủ hàn phong gia đến thu hồi lại.

vương tiểu hổ không phải người của hàn phong gia vì hắn họ vương chứ không phải hàn phong.

vương tiểu hổ bật cười:

“mày dám xem thường tao, tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ. vương tiểu hổ tao hôm nay sẽ trả thù cho xuân... à không tao hôm nay sẽ trả thù cho thằng sáu của tao!”

thoa thoa ho khan:

“e hèm! anh hai, em sáu vẫn còn sống...”

vương tiểu hổ ngừng lại một chút rồi nói tiếp, nói tiếp nhưng vẫn lặp lại câu nói cũ:

“hôm nay tao sẽ trả thì cho em sáu của tao...”

vương tiểu hổ lại ăn cốc, thoa thoa nhăn mặt:

“anh sao cứ cứ chấp cái chết của em năm vậy hả? anh trù em ấy chết sớm phải không?”

“anh có cố chấp đâu, nó nằm thẳng cẳng thế không chết thì là gì?” vương tiểu hổ xoa cục u trên đầu.

“anh hai như vậy là không được rồi, sau này anh đừng như thế nữa!” từ tử lăng thêm vào.

“tao sau này cứ như thế đấy thì làm sao? làm sao? mày làm gì được tao?” tính từ tử lăng hiền lành nên thường bị vương tiểu hổ bắt nạt, y bị hắn kháng nghị lắp bắp: “anh... anh...”

“anh hai làm em buồn quá...” tuyết dạ linh băng cúi đầu.

“anh xin lỗi bé ngoan của anh, anh chỉ lỡ lời thôi... đừng buồn anh...” vương tiểu hổ không sợ trời không sợ đất chỉ hai người con gái rơi nước mắt đó là thoa thoa và tuyết dạ linh băng.

“cậu hai dù có ghét ai thì giữ trong lòng đừng có cái gì cũng bô bô kẻo người ngoài đánh giá gia đình chúng ta gà nhà đá nhau!” lục thiên hoa tỏ vẻ người lớn dạy dỗ vương tiểu hổ.

“con nhãi này hôm nay dám dạy dỗ cậu mày? tao phải thay mẹ mày dạy dỗ mày thật tận tình mới được’!” vương tiểu hổ xách tai kéo lên.

yến phi.

yến phi im lặng không nói gì.

“con mẹ nó mày muốn gì thì nói đi!” những lúc này yến phi im lặng càng khiến vương tiểu hổ tức giận.

yến phi nhìn vương tiểu hổ một chút rồi ngoảnh mặt đi chỗ khác, giống như y không còn gì để nói với ông anh độc mồm độc miệng này nữa.

sau đó bốn người thoa thoa lại quây quần lại “thảo luận” và “chân thành góp ý” cho vương tiểu hổ, hai quyền khó địch bốn tay, vương tiểu hổ dù lì lợm đến đâu cũng không chống đỡ nổi ba đứa em và cô cháu gái trời ơi đất hỡi này.

vương tiểu hổ tình thế bức bách liền gầm lớn một tiếng:

“mấy đứa này tránh hết sang một bên!”

hắn cố tình đánh trống lảng sang hiên viên hạo:

“nói nhảm đủ rồi! công tử bột, nếu mày tiếp được tao mười chiêu thì tao sẽ tha cho mày một con đường sống! mấy đứa đừng có cản tao!”

vương tiểu hổ hùng hổ bước lên vài bước, hắn thấy không thấy ai cản lại liền dừng bước, hắn quay đầu lại nói:

“mấy đứa còn không cản?”

bọn thoa thoa như sực nhớ liền xông lên, mỗi người ôm một chỗ cản vương tiểu hổ lại. từ tử lăng và yến phi mỗi người ôm một tay, tuyết dạ linh băng ôm cổ, lục thiên băng còn thoa thoa từ phía trước ôm hông.

từ tử lăng vốn thật thà lại là người phối hợp tốt nhất:

“anh hai bình tĩnh, chuyện đâu còn có đó, chúng ta có gì ngồi xuống uống chén trà bàn bạc giải quyết!”

tuyết dạ linh băng thì lại chẳng hiểu tình thế, nàng thích thú dụi dụi má nàng vào má vương tiểu hổ:

“má anh hai mềm ghê! nhéo thích quá à!”

“cái con nhóc này...” miệng nói thế nhưng hắn có vẻ thích thú với hành động đáng yêu của tuyết dạ linh băng.

thoa thoa cũng như từ tử lăng, phối hợp vô cùng ăn ý:

“anh hai, em biết anh tức giận nhưng chuyện này chỉ là chuyện nhỏ đâu cần người vĩ đại như anh nhúng tay? anh cứ để bọn em giải quyết còn anh chỉ cần đứng làm khán giả thôi!”

lục thiên hoa lúc này lại là người thật thà nhất:

“cậu hai bình tĩnh! cậu mà xông ra là ngày này năm sau thành ngày giỗ của cậu mất! đừng mà cậu ơi con không muốn mồ côi cậu đâu hu hu hu...”

cô bé vừa nói vừa khóc khiến người ta thương cảm.

hiên viên hạo mỉm cười ngắm nhìn khung cảnh sáu người gia đình này hoạt náo, có lẽ đây là nụ cười hiếm hoi của y từ lúc xuất hiện, hắn bây giờ mới thực sự cười.

nụ cười thực sự chỉ nở khi người ta vui vẻ.

vương tiểu hổ chỉ cần có cơ hội xuống đài, hắn vênh mặt:

“công tử bột! coi như hôm nay mày gặp mắn, hôm nay không phải bọn này cản tao thì mày tiêu đời rồi! tao tạm tha tội đốt xuân... à không tội sát hại dã man em năm của tao đấy!”

vương tiểu hổ thực sự cố chấp cái chết của quỷ thần tịch dịch.

năm người bọn thoa thoa cũng dần lơi vòng tay, chỉ cần vương tiểu hổ không ngu ngốc khiêu chiến hiên viên hạo là được, hắn thực sự không phải đối thủ của hiên viên hạo.

hiên viên hạo cười nhạt:

“vương tiểu hổ, ngươi đang sợ sao?”

khoé miệng vương tiểu hổ giật giật, thoa thoa linh cảm được được điều không điều không lành. quả nhiên vương tiểu hổ gầm lớn nổi điên xông lên:

“con mẹ nó mày nói ai sợ? hôm nay không chém mày làm đôi tao không phải vương tiểu hổ!”

vương tiểu hổ tính cách đơn giản, trí tuệ có hạn lại dễ nổi nóng nên chỉ cần bị khích tướng lập tức trúng kế, lúc này hắn thực sự muốn khiêu chiến với hiên viên hạo, đám thoa thoa lúc này cũng thực sự muốn cản hắn.

từ tử lăng và yến phi thậm chí phải dùng đến ẩm thực chi lực và thuỵ chi lực để giữ chặt hai tay vương tiểu hổ, tuyết dạ linh băng không muốn làm đau anh hai mến yêu của mình nên đành dùng băng tâm quyết đóng băng đầu vương tiểu hổ, thoa thoa siết chặt hông hắn không để hắn cử động còn cô bé lục thiên hoa cũng dùng hết sức ôm chặt chân của cậu mình.

“mọi người! tuyệt đối không được thả anh hai ra! lúc này mà thả ra là ảnh bị đánh bờm đầu đấy! anh ba!” từ tử lăng lúc này lại trở nên thật thà đến đau lòng.

yến phi trầm tính cũng phải mở miệng:

“anh vẫn đang giữ chặt đây!”

tuyết dạ linh băng tiếp tục gia tăng thêm công lực:

“anh hai bình tĩnh lại nào! đừng để trúng kế khích tướng của tên khốn đó! tên độc ác! tất cả là tại ngươi!”

thoa thoa song thủ ngọc ngà nắm chặt mặt của vương tiểu hổ, kéo mặt hắn xuống đối diện với nàng:

“anh hai nghe em nói này, hắn ta chỉ là ganh tỵ với anh thôi, đừng để hắn khích tướng thành công!”

lục thiên hoa thì bù lu bù loa:

“đừng mà cậu hai! lúc nãy con đùa với cậu thôi! đừng làm con sợ cậu ơi!”

vô dụng!

tất cả mọi lời nói đều vô dụng khi vương tiểu hổ tức giận.

không biết bằng thế lực nào nhưng vương tiểu hổ có thể hất văng bốn cao thủ và một cô bé khả ái để xông về phía hiên viên hạo.

từ tử lăng và thoa thoa đồng loạt gào lớn:

“anh ba!!!”

yến phi là người có tốc độ nhanh nhất trong tam hoàng gia trang, trong lúc này chỉ có yến phi mới kịp ngăn cản vương tiểu hổ.

yến phi đương nhiên hiểu được điều này, y ngay cả lúc bị ngã ngửa ra sau vẫn có thể xoay người lấy đà phóng tới trước, toàn bộ thuỵ chi lực mười mấy năm thôi động khinh công phi yến lao vút đi như một mũi tên.

tốc độ cực hạn của yến phi còn nhanh hơn cả thiểm điện thối của hiên viên hạo nhưng vẫn không kịp.

đã trễ.

vương tiểu hổ đã vung lên hai thanh đao a tu la và a tỳ.

hàn phong đao pháp!

đệ nhất thức!

nhất kiến chung tình!

a tu la và a tỳ cùng chém từ trên xuống, đơn giản và không hề hoa mỹ, đáng lẽ đao ý phải tình ý dạt dào, tốc độ phải nhanh như chớp, khí thế phải mạnh mẽ như tiếng sét ái tình nhưng vương tiểu hổ hoàn toàn không thể hiện được uy lực vốn có của chiêu nhất kiến chung tình này.

vương tiểu hổ không thể phát huy hết được chiêu nhất kiến chung tình vì hắn chưa biết yêu, người chưa biết yêu chỉ có thể đánh ra cao nhất ba thành uy lực của hàn phong đao pháp nhưng vương tiểu hổ thì khác, hắn chỉ được một thành.

thất vọng! hiên viên hạo cực kỳ thất vọng!

hiên viên hạo không đánh giá cao vương tiểu hổ nhưng hắn tò mò về hàn phong đao pháp, hắn năm năm trước từng chứng kiến vẻ đẹp kinh diễm của hàn phong đao pháp, đao của vương tiểu hổ lúc này so với đao khách năm đó thậm chí không xứng đáng gọi là đao pháp.

thất vọng và phẫn nộ. hiên viên hạo đánh ra một quyền lôi đình chi nộ đệ ngũ trùng thiên, hiên viên hạo dù tức giận thì hắn vẫn chỉ dùng đến công lực đệ ngũ trùng thiên vì chỉ cần đệ ngũ trùng thiên là đủ đánh nát vương tiểu hổ rồi.

quyền đầu và song đoạn đao va chạm, vương tiểu hổ bị chấn đến thổ huyết văng ngược ra sau, hiên viên hạo vô thanh vô tức hiện ra ngay trước mặt hắn:

“một chiêu cũng không chịu nổi, vương tiểu hổ ngươi đã làm ô nhục hàn phong đao pháp, hôm nay bổn hoàng tử thay mặt hàn phong gia giáo huấn lại ngươi! xuống địa ngục tạ lỗi với họ đi!”

lôi đình quyền đệ tam thức lôi đình loạn hoá thành hàng trăm quyền đầu sấm sét như mưa trút lên người vương tiểu hổ, vương tiểu hổ lúc này không thể tránh chỉ biết đưa hai tay bảo vệ đầu.

vương tiểu hổ võ công yếu kém như thế tại sao sát tổ lại đánh giá hắn khó giết nhất tam hoàng gia trang?

thực ra vương tiểu hổ được đánh giá là dễ giết và cũng khó giết nhất. vương tiểu hổ khó giết nhất khi bên cạnh hắn có yến phi, từ tử lăng và thoa thoa bởi vì lúc đó muốn giết hắn thì giết chết ba người kia trước, muốn hạ sát yến phi, từ tử lăng và thoa thoa? “chuyện này tương đối khó!” cục tình báo nhận xét.

nếu nếu vương tiểu hổ ở một mình? “thì giết hắn dễ như giết một con kiến!” đây cũng là ý kiến của cục tình báo.

thoa thoa từng nói vương tiểu hổ võ công mèo cào lại thích gây sự thị phi nhưng sống được đến tận giờ vì hắn mạng cứng? đúng nhưng chưa đủ, bởi vì hắn còn có yến phi, từ tử lăng và thoa thoa.

yến phi, từ tử lăng và thoa thoa từng cứu mạng vương tiểu hổ không biết bao nhiêu lần và lần này cũng vậy.

quyền đầu của hiên viên hạo chưa kịp chạm vào người vương tiểu hổ thì trước mặt hiên viên hạo đã tối sầm, mặt hắn cùng lúc lãnh trọn mười mấy chưởng vừa nhanh vừa mạnh như sấm sét, người tung chưởng lại là yến phi người chỉ biết tránh né.

yến phi lúc này toàn thân phát ra ánh sáng xanh lam, mái tóc dài không có gió cũng bay phấp phới, y dù không kịp cản vương tiểu hổ nhưng chặn hiên viên hạo đả thương vương tiểu hổ thì thừa sức.

ăn đòn đến tối tăm mặt mũi, hiên viên còn chưa mở được mắt thì thái dương đã nhói lên, cơn đau dữ dội xộc thẳng lên não, khí kình hộ thân đệ nhị thập ngũ trùng thiên cũng bị phá vỡ. từ tử lăng gần như cùng lúc với yến phi áp sát hiên viên hạo, một đòn lên gối gỏi cuốn vào ngay thái dương phải của hiên viên hạo.

gỏi cuốn hay còn gọi là nem cuốn, một món ăn vô cùng nổi tiếng của đại việt, đây là một món ăn ngon, bổ, rẻ, dễ thưởng thức và thực hiện.

gỏi cuốn được làm từ bánh tráng cuốn với cuộn với các loại rau như xà lách, giá, rau thơm, húng quế, tía tô, tôm khô, rau thơm, bún và một số loại thịt như thịt lợn, thịt bò, tôm, cua. gỏi cuốn thường được ăn kèm với nước nắm tỏi ớt chua ngọt hoặc nước chấm bơ đậu phộng.

các nguyên liệu như thịt và hải sản thường được chế biến bằng cách luộc, xào, tráng "trứng" và thái chỉ hoặc thái từng miếng nhỏ, dài. rau, xà lách cũng tương tự, sau khi rửa sạch thì thái chỉ hoặc thái vừa ăn còn bánh tráng thì làm ướt trước khi cuốn.

một miếng gỏi cuốn phải đảm bảo có đầy đủ tôm, thịt, rau, nhìn đẹp mặt và khéo léo phô bày được những nguyên liệu màu sắc bên trong như màu đỏ của tôm, màu hồng nhạt của thịt, màu xanh của rau, màu trắng của bún.

gỏi cuốn uy lực mạnh hơn hẳn bún chả, mạnh như hiên viên hạo cũng chịu không thấu, đầu đau như muốn nổ tung ra.

cùng với chưởng và gối là kiếm, hiên viên hạo cảm giác đau ở cổ, thoa thoa chỉ chậm hơn yến phi và từ tử lăng một chút xuất hiện sau lưng hiên viên hạo, lưỡi mạn châu sa kiếm kề sát vào cổ hắn, máu lập tức bắn ra, vết đứt không sâu chứng tỏ thoa thoa đã nương tay.

cảm giác đau đớn vừa trôi qua thì cái lạnh buốt da thịt liền ập tới, ngọc thủ tuyết dạ linh băng ấn trước ngực hiên viên hạo, ngực hắn lập tức đóng băng, hàn khí tràn vào cơ thể làm khí huyết hắn như đông cứng lại.

thì ra là vậy, hắn đã quên mất tuyết dạ linh băng cũng là một cao thủ, nàng có thể chưa bằng được yến phi, từ tử lăng hay thoa thoa nhưng dù là hắn thì đơn đả độc đấu muốn thu thập nàng cũng phải tốn không ít công sức.

hiên viên hạo là nhất đẳng cao thủ, địa vị cao quý nhưng cùng lúc đối phó với bốn cao thủ nhà tam hoàng thì vẫn phải chịu thiệt thòi, hắn nghiến răng đề thăng công lực lên cao hơn, đệ nhị thập bát trùng thiên chấn văng bốn người họ ra, thoát khỏi thế bị vây công.

bốn người yến phi mục đích chỉ muốn ngăn cản hiên viên hạo nên chiêu thức đều không đi tận, mục đích đạt được họ liền lui về sau, kịp thời đỡ lấy vương tiểu hổ đang gần chạm đất.

trong mắt năm người yến phi lúc này chỉ có vương tiểu hổ, hoàn toàn không có hiên viên hạo.

vương tiểu hổ võ công mèo cào sao chịu nổi một quyền lôi đình chi nộ, thất khiếu ứa máu, từ tử lăng hai mắt đỏ hoe như sắp khóc:

“anh hai, anh có sao không? đừng lo, em sẽ cứu anh...” nói xong liền truyền ẩm thực chi lực chữa thương cho vương tiểu hổ.

yến phi lần nữa cau mày, y thở dài:

“em xin lỗi!”

tuyết dạ linh băng và lục thiên hoa ôm vương tiểu hổ khóc bù lu bù loa:

“anh hai! anh mở mắt ra đi! anh đừng chết! hu hu hu! em hứa sẽ ngoan sẽ vâng lời anh mà! anh đừng chết!”

“lúc nãy con chỉ nói đùa thôi con không trù ẻo cậu chết đâu cậu hai ơi! cậu đừng chết! con hứa sẽ không trêu cậu nữa! con hứa sẽ ăn cơm đầy đủ con hứa...”

thoa thoa dùng vạt áo lau máu trên mặt vương tiểu hổ, nàng bề ngoài vẫn bình tĩnh nhưng trong mắt tình thâm vô hạn, nàng cốc đầu tuyết dạ linh băng và lục thiên hoa:

“hai cái đứa này đừng có nói gở! anh ấy chưa có chết, chỉ bị thương nặng một chút thôi.”

vương tiểu hổ vịn hai tay vào vai yến phi và từ tử lăng cố gắng ngồi dậy:

“mấy đứa tránh ra, anh còn ba chiêu nữa chưa dùng đảm bảo chém chết con mẹ nó thằng công tử bột kia... ối!”

lần này đến lượt hắn bị thoa thoa cốc đầu.

hiên viên hạo nhìn cảnh tượng trước mặt mà cười nhạt, vương tiểu hổ dù yếu nhưng chỉ lãnh một quyền của hắn vẫn chưa chết được, đám người này không phải lo lắng thái quá sao?

nghĩ đến đây lòng hiên viên hạo chùng xuống, hắn đột nhiên cảm thấy ghen tỵ với vương tiểu hổ.

hắn ước gì người được vây quanh quan tâm và chăm sóc là hắn chứ không phải vương tiểu hổ.

hắn sinh ra là tứ hoàng tử của võ lâm đệ nhất nhân hiên viên hoàng đế, tiền tài, danh vọng, địa vị hay võ công đều là đứng đầu thiên hạ, ai cũng mơ ước có được cuộc sống như hắn.

nhưng sống trong chăn mới biết chăn có rận, là hiên viên hạo mới biết hiên viên hạo như thế nào.

hắn có tất cả mười ba người anh em nhưng hắn chưa từng cảm nhận được thế nào là tình thân, những huynh đệ tỷ muội của hắn suốt ngày đấu đá tranh giành địa vị và quyền lực, bề ngoài cười nói hoà thuận nhưng bên trong luôn tìm cách triệt hạ lẫn nhau, ngay chính bản thân hắn cũng vậy.

phụ hoàng của hắn thì bận trăm công nghìn việc ít khi vó thời gian bên cạnh hắn, hơn nữa ông là người nghiêm khắc, ngoại trừ kì vọng và áp lực ra ông chưa từng trao cho hắn bất kì thứ gì.

hắn cảm thấy bất công, vương tiểu hổ thì có gì hơn hắn? gia cảnh? vương tiểu hổ chỉ là một kẻ tứ cố vô thân sao có thể bằng thân phận hoàng tử của hắn? diện mạo? diện mạo vương tiểu hổ không xấu, ở mức chấp nhận được nhưng so với hắn khác gì đom đóm so với trăng sao? võ công thì lại càng không phải bàn tới.

vậy thì tại sao vương tiểu hổ lại được chiến khải truyền nhân từ tử lăng, tuyệt thế mỹ nhân mạn châu sa hoa thoa thoa rồi yến phi, tuyết dạ linh băng, quỷ thần tịch dịch và lục thiên hoa yêu thương, quan tâm lo lắng đến vậy?

vương tiểu hổ có gì chứ?

đùng!!!

yahhh!!!

đau đớn và phẫn uất, hiên viên hạo gầm lớn, công lực đỉnh cao bộc phát.

“tam hoàng gia trang, các ngươi đi chết hết cho ta!”

hiên viên hạo thực sự đã động sát tâm!

chỉ có giết chết bảy người tam hoàng gia trang thì hắn mới có thể được yêu thương như trước kia.

hắn - bắt - buộc - phải - giết - chết - hết - bảy - người - tam - hoàng - gia - trang!

hiên viên hạo đã động sát tâm, sát ý kéo theo sát khí.

từ tử lăng biết cuộc chiến này đã không thể vãn hồi, y bắt buộc phải đưa ra quyết định. y chầm chậm đứng dậy:

“chuyện này hãy để cho anh giải quyết, mọi người lùi về sau trông chừng anh hai và em sáu.”

những người khác biết từ tử lăng đã đưa ra lựa chọn hơn nữa còn muốn tự mình kết thúc nên liền theo lời lùi ra sau, vương tiểu hổ muốn la ó gì đó nhưng đã bị thoa thoa bịt mồm rồi cùng tuyết dạ linh băng lôi hắn ra sau.

“em tư, cẩn thận!”

“anh tư, dù anh có lựa chọn như thế nào em vẫn ủng hộ anh, hy vọng sau này dù kết quả thế nào anh vẫn ổn.”

“anh tư cố lên! trả thù cho em sáu và anh hai đi!”

“cậu tư cố lên! cậu tư cố lên!”

quyết chiến gần kề.

vương tiểu hổ đột nhiên ngã gục xuống đất.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜