Chương 927:Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ

Chương 933

Cô đến gần cậu ấy, muốn hỏi cậu ấy một câu.

Laura trên xe, hỏi thăm Diên có muốn qua đó không?

Cậu ấy do dự một chút, nói: “Cô đợi tôi ở đây, tôi muốn nói chuyện với cô ấy một chút.”

Cậu ấy mở cửa xe đi ra ngoài, đi về phía trước.

“Cậu tới gặp .Josh sao? Bây giờ cô ấy vẫn còn được xem là chị gái cậu sao? Dừng ở ngoài cửa không đi vào, chẳng lẽ là do áy náy?”

Khi Diên nghe những lời nói hùng hổ doạ người này của cô, không biết cảm giác trong lòng mình là thế nào.

Không ngờ họ đã tới tình trạng như nước với lửa.

Trước kia cô từng cười rất xinh đẹp nhưng trong mắt cô hôm nay đều là lạnh lùng.

“Tôi không cảm thấy áy náy”

“Không ư?”

“Josh vốn là một con cờ mở đường cho tôi. Con tốt đã được định sẵn để hy sinh. Vì vậy, bây giờ cô ta biến thành thế nào tôi cũng sẽ không cảm thấy áy náy. Người muốn thành việc lớn thì tất nhiên cần phải có người hy sinh. Cô ta đã hiểu rõ vận mệnh của mình từ sớm, không muốn giấy giụa vô ích”

“Nói thật là hay. Coi thường sinh mạng của người khác, biến họ thành bàn đạp cho bản thân. Cậu còn nói rằng mình không áy náy. Buổi tối liệu cậu có ngủ ngon không? Diên, người khác khiến cậu đau đớn, cậu sẽ khiến người khác đau đớn hơn gấp bội. Thậm chí đối phương là người thân thiết nhất của cậu. Đây là đạo lý gì chứ?”

“Đạo lý gì sao? Thế giới này vốn dĩ không công bằng, thay vì than thở cho số phận của người khác, không bằng cô Trúc Linh nên nghĩ cách khiến cho mình trở nên mạnh mẽ hơn. Mới sẽ không trở thành thịt cá mà trở thành dao thớt. .Josh… đã làm rất nhiều cho tôi, tôi vô cùng cảm kích cô ta. Ngày mai cô ta kết hôn, tôi sợ không tiện tham dự nên hôm nay đến xem một chút…”

Diên chưa kịp nói xong thì Hứa Trúc Linh đã ngắt lời: “Cậu vốn không cần đến đây, bởi vì sẽ không có ai chào đón cậu.

Kính xin cậu hãy thức thời, đừng nên làm hỏng chuyện tốt như vậy!”

“Nói cũng đúng, tôi vốn không nên tới đây. Vậy thì phiên cô thay tôi nói với cô ta, bảo cô ta hãy bảo trọng. E rằng trong tương lai…”

Không có duyên phận gặp lại.

Cậu ấy không nói hết câu, chỉ hơi mấp máy môi.

Câu nói kế tiếp cũng không nói ra ngoài.

Cậu ấy quay người trở lại xe, cặp kính râm che khuất ánh sáng trong mắt, không ai có thể nhìn thấy trong đôi mắt ấy hơi hơi loé lên ánh nước.

Cửa sổ đóng lại và xe bắt đầu chuyển động.

Hứa Trúc Linh nhặt cục đá dưới đất lên, hung ác ném mạnh tới, trùng hợp ném trúng vào kính chắn gió.

Tảng đá rất nặng, nện lên kính chắn gió phát ra âm thanh hố nhỏ.

Diên nhìn nơi đó một cái thật sâu, nếu mình không kịp đóng cửa lại thì có phải hòn đá này sẽ nện thẳng vào đầu mình hay không?

“Cậu tư…”

Laura phẫn nộ thay cho cậu ấy.

“Đi thôi” Diên thản nhiên nói.

Xe đi xa. Laura tức giận nói: “Cậu tư, tại sao anh không nói cho cô ấy biết thật ra gần đây anh mới biết được thân phận của cậu hai? Đến tận lúc đó mới biết những chuyện bà chủ làm trong bóng tối. Anh cũng muốn cứu cậu hai nhưng không còn cách nào khác…”

Laura còn chưa nới xong đã bị đã bị Diên cắt ngang.

“Kết quả đã như vậy, còn có ai sẽ nhìn lại quá trình nữa chứ? Sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa” “Được rồi. Vậy bây giờ chúng ta trở về nhà cũ hay sao ạ?

Cậu hai… Ngày mai cậu hai sẽ kết hôn. Hôm nay phải trở về gặp mặt ông chủ và bà chủ””

“Không trở về” Đôi mắt của Diên nhập nhoè.

Đây là điều duy nhất cậu ấy có thể làm cho .Josh vào lúc này.

Josh quay trở lại Kettering. Cô ta đã lấy dấu vân tay để vào phòng làm việc của Diên từ trước. Lúc này tuỳ tiện tìm một cái cớ để đuổi người giúp việc ra ngoài, rồi bước vào phòng làm việc.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜