Chương 121:Trọng Sinh Chi Tinh Tế Trúc Mộng Thư

Đại Kết Cục

Giang Thành Điềm thời niên thiếu quả nhiên đáng yêu hơn cái tên trung nhị sau này nhiều.

So với bộ dạng vừa ngu xuẩn vừa moe 100 năm sau, hiện tại trông vẫn còn bình thường chán.

Hạ Phi đưa tay đỡ Giang Thành Điềm dậy.

Giang Thành Điềm sụt sịt nhìn hắn: “Cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Hạ Phi khẽ mỉm cười, Giang Thành Điềm ngẩn người nhìn gương mặt rạng rỡ của hắn, “Hôm nay ở trường được nghỉ hè đúng không?”

Giang Thành Điềm yên lặng gật đầu, sau đó bị Giang Thành Duyệt huých một cái.

Giang Thành Duyệt cười híp mắt: “Anh Phù tộc đại ca, xin chào, anh là bạn của anh cả sao?”

Hạ Phi mỉm cười: “Đúng vậy, anh là Philip, là bạn ở Ngân Hà của anh trai em.”

Giang Thành Duyệt vô cùng phóng khoáng: “Em tên là Giang Thành Duyệt!”

Giang Thành Điềm có hơi xấu hổ, dù sao bản thân cũng vừa ngã dập mặt ngay chân đối phương, lí nhí nói: “… Em là Giang Thành Điềm.”

Hạ Phi gật đầu: “A Khải rất hay nhắc đến hai đứa, cậu ấy nói trong nhà có hai đứa em trai em gái rất đáng yêu.”

Giang Thành Duyệt vô cùng vui vẻ.

Giang Thành Điềm lầm bầm: “Em là con trai, làm sao gọi là đáng yêu được.”

Nhớ lại Giang Thành Điềm trong tương lai cao hơn mình nửa cái đầu vừa trung nhị lại còn ngạo kiều, bây giờ đột nhiên biến thành em trai nhà bên e thẹn rụt rè thấp hơn mình nửa cái đầu, Hạ Phi không nhịn được kéo cổ Điềm Điềm xuống, vò tóc cậu ta thành ổ gà.

Mặt Giang Thành Điềm đỏ bừng lên tránh khỏi tay hắn, hoàn toàn không hiểu tại sao anh trai xinh đẹp này lại làm ra hành động thân mật như thế với mình, rõ ràng hôm nay là lần đầu tiên hai người gặp nhau mà. Mà đáng ngạc nhiên hơn là chính bản thân mình cũng không cảm thấy bài xích sự thân thiết của người này.

Hạ Phi thấy Giang Thành Điềm hai má đỏ hồng ngơ ngác nhìn mình, thò tay bóp khuôn mặt nho nhỏ kia một cái.

Giang Thành Điềm hoảng hốt lùi về sau, suýt nữa tự vấp phải chân mình ngã chổng vó.

Đúng lúc này của lại mở ra lần thứ hai.

Lần này người trở về là Giang Thành Khải.

Y kinh ngạc nhìn một dàn bốn người trong phòng khách, cười hỏi Giang phu nhân: “Sao lại ngồi hết ở đây thế này? Đón con về sao?”

Giang phu nhân đứng dậy giúp y cởi áo khoác treo lên móc: “Chỉ giỏi nghĩ thôi, em trai em gái con vừa về, chúng ta chỉ chưa kịp đi vào thôi. Đúng rồi, báo cáo xong chưa? Ba con đâu đâu?”

“Xong rồi ạ.” Giang Thành Khải gật đầu, “Ba có chút chuyện phải xử lý gấp, đêm nay chắc sẽ ở lại quân bộ không về, ba nhắn chúng ta cứ ăn cơm rồi đi nghỉ, không cần chờ.”

“Vậy sao,” Giang phu nhân thở dài, dường như đã quen với việc này, “Ba con càng ngày càng bận rội, thôi, không nói đến ông ấy nữa, cơm sắp nguội rồi, mấy đứa mau vào ăn đi.”

Bà quay người đi vào phòng ăn, Giang Thành Duyệt cũng lôi Giang Thành Điềm đi theo.

Giang Thành Khải đang muốn theo vào, lại bị Hạ Phi túm lại kéo ra góc phòng.

“Làm gì?” Giang Thành Khải để mặc hắn lôi mình đi.

Hạ Phi nhỏ giọng hỏi: “Tối nay rảnh không?”

Giang Thành Khải cau mày nhìn hắn: “Cậu muốn làm gì?”

“Tôi muốn đến thánh điện một chuyến.”

“Gấp vậy sao?”

“Đúng thế, rất gấp. Trong tương lai cậu bị Nữ hoàng hại chết, tôi phải trở về xem thế nào!”

Giang Thành Khải ngẩn ra: “Sao cậu lại khẳng định Nữ hoàng muốn giết tôi?”

Hạ Phi suy nghĩ một chút: “Hiện tại chưa có bằng chứng xác thực, nhưng Nữ hoàng vẫn luôn kiêng kỵ Giang gia, chờ sau khi cậu lớn lên… không phải, là sau khi cậu đủ mạnh rồi, có khả năng uy hiếp đến quyền thừa kế của Thái tử, kiểu gì bà ta cũng sẽ có ý đồ tiêu diệt cậu. Hôm trước tôi đã nói rồi còn gì, 100 năm sau vì cậu phế truất bà ta nên bà ta mới ôm hận, sai người trở lại quá khứ giết chết cậu.”

Giang Thành Khải lắc đầu: “Tôi không định phế truất Nữ hoàng.”

“Bây giờ không làm nhưng tương lai đã làm rồi. Sau khi Nữ hoàng xuống cậ cũng không lên kế vị, mà là Bello lên. Khi đó cậu ta còn cùng cậu kéo mẹ mình xuống khỏi vương vị đấy.”

“Bello? Sao thằng bé lại làm vậy?”

“Chuyện này…” Hạ Phi chần chừ không biết liệu có nên nói chuyện của Bello và Sou ra không, “Nữ hoàng muốn chia rẽ cậu ta và người yêu, còn nhốt người yêu của cậu ta lại. Lúc đó trong bụng người yêu cậu ta còn có con của hai người họ, cho nên Bello bùng phát.”

Giang Thành Khải gật đầu: “Có thể là Nữ hoàng muốn cho thằng bé cưới người môn đăng hộ đối, đối với tương lai sau này sẽ có lợi hơn.”

Hạ Phi hàm hồ nói: “Chắc là vậy…”

Hắn nhớ ra vấn đề ban đầu mình đang nói, vội vàng đập đập Giang Thành Khải: “Thế tóm lại là cậu có rảnh không, nêu không rảnh thì tôi tự đi.”

“Rảnh thì có rảnh…”

“Thế thì cứ quyết định vậy đi! Chờ mẹ với hai Thành Duyệt và Điềm Điềm ngủ, chúng ta bắt đầu xuất phát.” Hạ Phi phóng khoáng vỗ vỗ vai y, xoay người đi vào phòng ăn.

“Sao cậu cũng gọi mẹ tôi là mẹ hả…” Giang Thành Khải vuốt mặt, đi vào theo.

Trong phòng ăn, ba người nhà họ Giang đã sớm ai vào chỗ nấy.

Giang phu nhân vừa đưa đĩa rau cho con gái vừa thuận miệng hỏi: “Hai đứa làm gì mà lâu thế? Sao bây giờ mới vào.”

Giang Thành Duyệt nhìn về phía hai người, đột nhiên nở một nụ cười ám muội.

Giang Thành Khải: “…”

Hạ Phi: “…”

Chỉ có Giang Thành Điềm ngây ngô nói: “Chắc bọn họ chưa đói bụng.”

Giang Thành Duyệt lập tức trừng mắt nhìn em trai.

Giang Thành Điềm: “???” Mình làm gì sai?

Hạ Phi bình tĩnh chờ Giang Thành Khải ngồi xuống trước, sau đó vô cùng tự nhiên ngồi xuống vị trí bên cạnh y.

Ánh mắt Giang Thành Duyệt càng lập lòe.

Hạ Phi từ lâu đã quen thuộc tính cách của nữ hán tử này, khẽ mỉm cười, ngầm thừa nhận suy đoán của Giang Thành Duyệt.

Thái độ thản nhiên của hắn khiến Giang Thành Duyệt hơi giật mình, không có tâm tình đi bát quái nữa, cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Nhưng dù vậy độ hảo cảm của Giang Thành Duyệt với người có khả năng sắp thành “chị dâu” này vẫn tăng lên không ít, mặt mũi xinh đẹp tính cách cũng không tồi, cực kỳ xứng với anh mình.

Hạ Phi hiện tại không có thời gian chú ý đến độ hảo cảm của em chồng, trong đầu hắn bây giờ chỉ có một suy nghĩ, sau mười mấy năm lại phải ăn cái thứ “mỹ thực” khủng bố này rồi!

Thời gian hắn ở Giang gia, cộng thêm 12 năm trong đoàn cướp, đều là Hạ Phi tự mình xuống bếp nấu cơm, đã lâu lắm rồi không được thể nghiệm “mỹ vị” Thôn Nha Tinh, bây giờ bảo hắn ăn lại đúng là không ăn nổi.

Nhưng Giang phu nhân rất thích tự tay nấu cho người nhà ăn, mỗi bữa đều sẽ xuống bếp, vậy nên trong những món ăn này kiểu gì cũng có ít nhất hai món do bà làm, Hạ Phi không muốn làm mẹ đau lòng, yên lặng bắt đầu ăn.

Ầy, mùi vị đúng là vẫn… đặc sắc như thế.

Một bữa cơm vô cùng nhiều cảm xúc.

Hạ Phi ăn cơm ở Giang gia quen rồi, ai thích món gì hắn đều biết, thỉnh thoảng còn gắp cho Giang Thành Khải vài món thức ăn, ba người còn lại nhìn đến con ngươi đều sắp rớt ra.

Từ lúc sinh ra tới nay đây là lần đầu tiên Giang Thành Khải biết hai chữ quẫn bách viết như thế nào, thậm chí vành tai y cũng đỏ hết cả lên.

Đến lúc đi ngủ, Giang phu nhân chuẩn bị cho Hạ Phi một gian phòng dành cho khách.

Dưới ánh mắt trìu mến của Giang phu nhân, hắn đi vào phòng, nhẹ nhàng khép cửa lại, một lúc sau thì ẩn thân đi lên lầu hai, chui vào phòng ngủ của Giang Thành Khải.

Giang Thành Khải đang tắm, Hạ Phi tranh thủ đánh giá bài trí trong phòng một chút. Thẩm mỹ của Giang Thành Khải quả nhiên lúc nào cũng đơn điệu như thế, căn phòng 100 năm trước chẳng khác gì mấy 100 năm sau, hắn có nhắm mắt cũng đọc được vanh vách cái gì để ở chỗ nào.

Trong phòng tắm vẫn truyền đến tiếng nước ào ào, Hạ Phi ngồi trên giường chán rồi, trong đầu đột nhiên sinh ra một ý định tà ác.

Hắn tàng hình, nhẹ nhàng mở cửa, yên lặng lách người vào buồng tắm.

Chỉ vài giây sau, một tiếng kêu thảm thiết truyền ra.

Hạ Phi ôm bụng cười như điên chạy ra khỏi phòng tắm, Giang Thành Khải vội vàng quấn khăn tắm lên người đi ra sau, tức giận đến mặt mũi đều đỏ lên.

Y kéo kéo khăn tắm che người, đỏ mắt gắt lên: “Cậu làm gì thế hả! Ai cho cậu vào phòng tôi!”

Hạ Phi rất vô tội: “Tôi sợ cậu quên đại sự tối nay thôi.”

Giang Thành Khải tức giận nói: “Chuyện gì?”

Hạ Phi bĩu môi: “Thấy chưa, cậu quên luôn rồi.”

Giang Thành Khải cau mày: “Tôi quên cái gì, không phải tối nay sẽ đột nhập thánh điện sao? Đây là lý do để cậu tự tiện xông vào phòng tôi nhìn trộm tôi tắm à!”

Hạ Phi khoát tay, thờ ơ đáp: “Ngại cái quái gì, có chỗ nào trên người cậu mà tôi chưa từng nhìn đâu.”

Giang Thành Khải: “…”

Y sống đến 500 năm rồi, chưa từng bị ai đùa giỡn như thế!

Những người thích y trước đây cùng lắm chỉ là ngầm thích hoặc viết thư tình là cực hạn, lần đầu tiên y gặp phải người giống như Hạ Phi, thật sự không biết phải làm thế nào với người này nữa.

Hạ Phi nhìn mặt Giang Thành Khải càng ngày càng đỏ, kinh ngạc kêu lên: “Không phải chứ, thế mà đã xấu hổ rồi? Sau này rõ ràng có thế đâu.”

Giang Thành Khải đột nhiên có hơi tò mò: “Sau này tôi như thế nào?”

Hạ Phi cẩn thận suy nghĩ một chút: “Cũng không biết phải nói thế nào nữa, nói chung là da mặt tương đối dày, không động một chút là đỏ mặt như bây giờ.”

Giang Thành Khải tức nổ phổi: “Tôi động một chút là đỏ mặt khi nào! Hơn nữa da mặt tương đối dày là kiểu miêu tả gì thế hả?”

Hạ Phi thờ ơ vung vung tay, “Gấp cái gì, lo chuyện sau này làm gì, chỉ cần biết bản thân vẫn đẹp trai là được rồi.”

Giang Thành Khải cứng họng.

“Cậu tắm xong chưa?”

“Đang tắm thì bị cậu cắt ngang.”

Hạ Phi xua đuổi: “Thế mà còn không tắm nhanh lên, một lát nữa phải đi rồi.”

“Chờ ở đây!” Giang Thành Khải túm chặt khăn bước nhanh về phía buồng tắm.

Hạ Phi đứng một lúc, đang định tìm ghế để ngồi đã thấy Giang Thành Khải đột nhiên thò đầu ra, “Không được đi vào nhìn lén tôi tắm nữa!”

Hạ Phi: “…”

Hơn mười phút sau, Giang Thành Khải mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng tắm.

Hạ Phi nhìn quần áo thể dục trên người y, không khỏi cảm thán, Giang Thành Khải không hổ là Giang Thành Khải, cho dù trẻ hơn một trăm tuổi, khí chất vẫn như 100 năm sau, cho dù có mặc đồ thể dục vẫn có cảm giác như đang mặc quân trang.

Mong rằng có thể giải quyết nhanh chuyện này để trở về với Giang thiếu tướng trong tương lai của hắn, còn cả cục cưng của bọn họ nữa, không biết Tiểu Hách thế nào rồi.

Giang Thành Khải khó hiểu nhìn hắn, “Cậu than ngắn thở dài cái gì?”

Hạ Phi lắc đầu: “Chúng ta đi thôi.”

Giang Thành Khải cũng không hỏi thêm nữa, cùng hắn đi ra ngoài.

Giang phu nhân và hai chị em Giang Thành Duyệt đều đã về phòng nghỉ ngơi, Giang Thành Khải và Hạ Phi rón rén rời khỏi nhà, lén lút lẻn vào vương cung, đi thẳng đến chỗ thánh điện.

Giang Thành Khải lúc này vẫn chưa đến thời kỳ phản nghịch, trong đầu luôn có tư tưởng đặt lợi ích chung lên trên quyền lợi riêng, Nữ hoàng không cho phép đến thánh điện nên y cũng chưa bao giờ đi vào. Hạ Phi thì ngược lại, hắn đã xông vào thánh điện không biết bao nhiêu lần, qua mặt thủ vệ canh giữ bên ngoài giáo đường dễ như lòng bàn tay.

Hạ Phi dẫn theo Giang Thành Khải, tàng hình đi đến thánh điện dưới lòng đất, cũng chính là nơi đặt tinh thể nguyên thủy.

Vẫn là một khối tinh thể màu xanh sẫm to cỡ một vòng tay người ôm, xung quanh có tám khối tinh thể cỡ trung lớn nhỏ khác nhau, cách đó không xa có một phòng giam nhỏ.

Hạ Phi kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, chậm rãi đi đến gần, tinh thể lựa chọn trong cổ áo hắn cũng cảm ứng được sự tồn tại của tinh thể nguyên thủy, lơ lửng bay ra, giống như đang chào hỏi.

Nghĩ đến việc mình sắp được trở lại tương lai, Hạ Phi cảm thấy vô cùng kích động.

Hắn hít sâu một hơi, căn cứ theo phương pháp mở cánh cửa thời không trong đầu, chậm rãi ngưng tụ tinh thần lực, truyền vào tinh thể nguyên thủy.

Tinh thể nguyên thủy khẽ rung lên, Hạ Phi thấy vậy càng truyền thêm nhiều tinh thần lực vào, thế nhưng lại không xuất hiện bất cứ khe nứt nào, thậm chí tinh thể nguyên thủy sau khi chấn động một lúc thì đột nhiên dừng lại, không có bất kỳ phản ứng nào nữa.

Hạ Phi ngây ngẩn cả người.

Chẳng lẽ đúng như Giang phu nhân từng nói, một khi bỏ lỡ thời hạn một ngày, sẽ không bao giờ có thể trở về nữa?

Giang Thành Khải không biết xảy ra chuyện gì, nhưng y có thể cảm nhận được sự thất vọng của Hạ Phi. Y do dự một chút, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, phát hiện ra cơ thể hắn đang run rẩy.

“Sao thế?”

Giọng nói ôn nhu của Giang Thành Khải làm Hạ Phi càng run rẩy dữ dội hơn, hắn xoay người túm chặt lấy tay y, khó khăn mở miệng: “Cánh cửa thời không… Không mở được…”

Giang Thành Khải ngẩn ra.

Hạ Phi ngẩng đầu lên, đỏ mắt nhìn y: “A Khải, có lẽ tôi thật sự không về được nữa rồi.”

Nhìn dáng vẻ hắn như vậy, trong lòng Giang Thành Khải tê rần, y vừa muốn lên tiếng an ủi, bên ngoài đã truyền đến tiếng người. Vừa nãy chấn động của tinh thể nguyên thủy làm kinh động đến thủ vệ bên ngoài, có người tiến vào tra xét.

Giang Thành Khải thúc giục: “Tàng hình nhanh lên, có người đi vào rồi.”

Hạ Phi cũng cả kinh, cưỡng ép đầu óc tỉnh táo lại, vuốt mặt: “Ở đây không tàng hình được, tinh thể nguyên thủy khiến tất cả mọi thứ đều hiện nguyên hình, chúng ta phải ra ngoài trước đã.”

Bọn họ vừa chạy đến đầu bậc thang đã nghe thấy tiếng bước chân thủ vệ đi từ trên xuống. Tròng mắt Hạ Phi đảo hai lượt, nhớ ra nơi này có một lối đi ngầm dẫn về vương cung, vội vàng kéo Giang Thành Khải chạy phía ngược lại.

Giang Thành Khải thấp giọng hỏi: “Cậu muốn đi đâu?”

Hạ Phi vừa chạy vừa nói: “Đừng hỏi nhiều, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cậu.”

Lần đầu tiên có người nói với mình như vậy, đối phương còn là một partner, trong lòng Giang Thành Khải hiện tại không biết rốt cuộc là cảm xúc gì.

Hạ Phi nói được là làm được, hắn dựa theo ký ức sờ lần khắp vách tường, cuối cùng cũng mở được cửa ngầm, kéo Giang Thành Khải vào.

Giang Thành Khải khiếp sợ: “Sao cậu biết ở đây có lối đi bí mật?”

Hạ Phi cười cười: “Đã bảo tôi từ tương lai trở về rồi mà!”

Lối đi này dẫn về vương cung, mặc dù thủ vệ ở đó rất nhiều, nhưng ít nhất còn có thể tàng hình, không sợ bị tóm. Dưới sự dẫn dắt của hắn, Giang Thành Khải lần đầu tiên trong đời đêm hôm khuya khoắt đột nhập vào thánh điện, rồi lại đi qua lối đi ngầm vào vương cung, cuối cùng từ vương cung đường hoàng đi ra, trở về nhà.

Về đến nhà, Hạ Phi mặc kệ cả Giang Thành Khải, trực tiếp về phòng cho khách, dúi đầu vào chăn.

Bây giờ hắn không biết phải làm thế nào nữa.

Nếu như thật sự kẹt lại ở đây, tức là 100 năm sau hắn phải chứng kiến cảnh Giang Thành Khải đi lấy một “Hạ Phi” khác, rồi sinh ra một Tiểu Hách khác? Vậy Giang thiếu tướng của hắn đang ở tương lai phải làm thế nào, Tiểu Hách của hắn phải làm thế nào?

Trở lại quá khứ đã là đi ngược với ý trời, nếu như hắn ở đây quá lâu, thậm chí không về được, liệu có gây ra biến cố gì không, liệu tương lai có thay đổi sang một hướng hoàn toàn khác không? Có khi nào hắn chết trên Trái đất xong sẽ không xuyên đến thiên hà này nữa không? Nếu vậy thì hắn là ai, sự tồn tại của hắn trên thế giới này là gì?

Hạ Phi hoảng loạn vô cùng.

Đột nhiên vai hắn bị người vỗ vỗ vài cái.

Hạ Phi ngẩn ra, ngồi dậy, thấy Giang Thành Khải đang ngồi bên giường lo âu nhìn mình.

Hắn vội vã lấy tay quệt quệt mắt: “Sao cậu chưa đi ngủ?”

Giang Thành Khải nhíu mày: “Cậu như thế này làm sao tôi ngủ được?”

Trong lòng Hạ Phi khẽ run lên, xoay mặt đi: “Nhanh về đi ngủ đi, chuyện của tôi cậu không giúp được đâu.”

“Vì sao lại không giúp được? Tôi biết cậu muốn trở lại tương lai, hôm nay thất bại thì còn có ngày mai, ngày kia, không được nữa thì một tháng, hai tháng, sao cậu lại dễ dàng bỏ cuộc như thế?” Y dừng một chút, lại nói tiếp, “Mấy ngày nữa tôi sẽ được thăng chức lên Đại tá, có lẽ sẽ giúp được cậu.”

Hạ Phi buồn bực: “Cậu thăng chức thì liên quan gì đến chuyện của tôi?”

Giang Thành Khải phản bác: “Sao lại không liên quan, tôi có thể giúp cậu tìm kiếm tư liệu liên quan đến cánh cửa thời không.”

Hạ Phi cuống cuồng bò dậy, suýt chút đụng ngã cả Giang Thành Khải, “Cậu thật sự có thể tìm được thêm tư liệu về cánh cửa thời không cho tôi sao?”

Giang Thành Khải quay mặt đi: “Không cần cảm ơn.”

Hạ Phi lập tức ôm lấy y vỗ bôm bốp vào lưng đối phương, “Yêu cậu chết mất!”

Mặt Giang Thành Khải đỏ lên: “…”

Tư liệu về cánh cửa thời không tương đối hiếm, nhưng nhân lực của Giang Thành Khải nhiều, trong vòng một ngày đã thu được không ít, trong đó có cả một số tư liệu là thông tin lưu truyền trong hoàng thất. Mặc dù không phải tư liệu nào cũng hữu dụng, nhưng ít nhiều gì vẫn bổ sung được thêm nhận thức về xuyên qua thời không.

Trong hai ba ngày, Hạ Phi và Giang Thành Khải rất nhiều lần lẻn vào thánh điện. Hắn truyền rất nhiều tinh thần lực vào tinh thể nguyên thủy, mặc dù vẫn thất bại, nhưng dưới sự ủng hộ của Giang Thành Khải, Hạ Phi lại cắn răng tiếp tục cố gắng.

Thời gian này làm khách ở Giang gia, Giang phu nhân rất thích hắn. Hạ Phi cũng tranh thủ thời gian ít ỏi viết cho bà một cuốn thực đơn, khiến cho Giang phu nhân vui vẻ vô cùng, nếu không phải người thanh niên này chưa rõ lai lịch, bà thật sự rất muốn để con mình lấy đối phương.

Giang Thành Điềm và Giang Thành Duyệt hai ngày về đến nhà đều phải chịu sự hoan nghênh nhiệt liệt biến thái của Hạ Phi. Đặc biệt là Giang Thành Điềm, hắn cảm thấy tương lai sắp không bắt nạt được Điềm Điềm nữa rồi, vì thế quyết định bắt nạt trong quá khứ cho bõ, dù sao thì Điềm Điềm bây giờ cũng đáng yêu chết đi được, bị trêu một chút đã hai mắt rưng rưng.

Đến hôm nay, Hạ Phi cũng chỉ mang tâm lý muốn thử, nên hắn không dẫn Giang Thành Khải theo nữa, một mình đến thánh điện.

Hắn mang tâm lý thoái mái nhất có thể đem tinh thần lực truyền vào tinh thể nguyên thủy, từng luồng tinh thần lực màu xanh nhạt chậm rãi quấn quít quanh khối đá.

Ngoài dự liệu của hắn, khe hở không gian bắt đầu xuất hiện!

Một mình đứng trong thánh điện dưới lòng đất, trước mặt là khe nứt sâu hun hút cao bằng nửa người, trong lòng Hạ Phi đột nhiên có một suy nghĩ, hắn muốn quay lại chào tạm biệt Giang Thành Khải trong quá khứ.

Nhưng ý nghĩ hoang đường này rất nhanh đã bị Hạ Phi đè xuống. Vất vả lắm mới mở được cánh cửa thời không, không thể để chút xúc động này làm ảnh hưởng được, trở về tương lai sẽ có Giang thiếu tướng của hắn, có Tiểu Hách của hắn, đến lúc đó muốn nói bao nhiêu lời cũng không muộn.

Ánh mắt Hạ Phi trở nên kiên định, dứt khoát bước vào khe hở.

Cùng lúc đó, Giang Thành Khải đang ngồi ở quân bộ xử lý sự vụ, đột nhiên vai y khẽ run lên, giống như cảm nhận được gì đó, cảm thấy có thứ gì đó trong đầu đang dần dần bị hút ra.

Quân nhân đang báo cáo thấy y thất thần, khẽ gọi một tiếng.

Giang Thành Khải hoàn hồn, thuận miệng nói: “Tôi không sao, cậu nói tiếp đi.”

Trong lòng y có chút mất mát, lại dần dần không nhớ được rốt cuộc mình đã quên mất thứ gì.

——

Lần này bước vào khe hở không gian không giống lần trước.

Hắn lơ lửng trong bóng tối rất lâu, suýt nữa đã mất đi ý thức. Hạ Phi cắn chặt môi cố giữ cho bản thân tỉnh táo, điều động tinh thần lực xác định thời gian trở lại.

Sau khi cảm giác đau đớn trong đầu biến mất, trước mắt hắn sáng bừng lên.

Hạ Phi hơi giãy giụa, giật mình mở mắt ra, phát hiện bản thân đang nằm trên đệm giường mềm mại, rèm cửa chưa mở ra, trong phòng có hơi tối, bên cạnh có một giọng nói dường như vẫn còn hơi ngái ngủ vang lên: “Sao vậy? Em mơ thấy ác mộng sao?”

Một bàn tay to lớn ấm áp đem hắn kéo vào trong ngực.

Thanh âm quen thuộc, nhiệt độ quen thuộc, khóe mắt Hạ Phi đỏ lên.

Giang Thành Khải vẫn đang ngủ, theo bản năng trở tay ôm lấy hắn. Hạ Phi nhổm người dậy, thấy phía bên kia Tiểu Hách đang nằm trong giường nhỏ chép chép miệng

Thật tốt, trở về rồi, thật tốt quá.

Hắn cuối cùng cũng trở lại được rồi.

Hạ Phi nhắm mắt lại, ôm lấy người bên cạnh, rướn người hôn lên môi y.

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Giang Thành Khải, hắn khẽ cười một tiếng.

“Em đã trở về rồi.”

Ánh nắng sớm len lỏi qua khe cửa, chiếu rọi lên hai người.

HOÀN

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜