Chương 7:Tư Phàm

Tư Phàm -

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trăm năm trước, Bồ đề pháp hội ở Tây phương cực lạc, chúng tiên gia tề tựu. Trước tòa sen Phật tổ phạm âm thanh xướng (ý chỉ tiếng kinh kệ thanh tao thuần khiết), đàn hương thơm ngát. Pháp lý thâm sâu, tâm tĩnh thần hợp. Một lần lĩnh hội, nhớ đến trăm năm. Chúng tiên gật đầu chăm chú lắng nghe, chỉ có Úc Dương Thiên Quân hắn diện vô biểu tình, đôi mắt ngân tử sắc nửa khép nửa mở, bộ dáng như đang có điều suy nghĩ.

Có tiểu sa di thanh đính huyền y (thanh đính: cái mũ có tua xanh ở chóp, huyền y: áo đen) cung kính dâng lên một chén thanh trà, hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vừa vào đến miệng, cảm thấy đắng đến không nói nên lời, đang muốn nhíu mày, một tia ngọt ngào đã tức khắc lướt qua đầu lưỡi, hương vị tinh khiết tràn ngập, xỉ giáp lưu hương, chỉ là hương vị ngọt ngào này dù thế nào cũng không giống.

Thiên giới Đại thái tử Huyền Thương nghiêng người nói: “Chất nhi có nhiều chỗ không rõ, xin Tiểu thúc chỉ giáo. Ví như…”

Úc Dương Quân bưng chén trà nghe mà như không nghe, ngón tay âm thầm xiết chặt toán quyết  (bấm độn,ngiống mấy ông đạo sĩ trong phim á), hồn phách kia đã rời khỏi Thiên Sùng Cung. Trước mắt lại hiện ra gương mặt vẫn luôn ảm đạm hệt như tính tình của y, mi nhãn nhu hòa, ánh mắt lại kiên định không ngờ: “Ta rốt cuộc cũng sẽ rời đi.”

Hừ! Phàm nhân…

Liền thả lỏng ngón tay, lại nhấp một ngụm trà, vị đắng vẫn khiến hắn không thể nhịn được mà nhíu mày.

“Tiểu thúc…” Đại thái tử thật thà vẫn một lòng mong đợi câu trả lời của hắn, “Người xem…”

Đôi tử mâu của hắn liếc ngang, toan mở miệng. Phổ Hiền Bồ Tát bên cạnh đã giúp hắn giải vây: “Về việc này, Đại điện hạ đại bất tất phải quan tâm. Cái gọi là tâm thành tắc linh, có điều từ bỏ được tất có đạt được.”

Huyền Thương cái hiểu cái không lui sang một bên, Phổ Hiền Bồ Tát mới đối Úc Dương Quân cười nói: “Thiên Quân hình như có quải niệm (nhớ mong, thắc thỏm)?”

Úc Dương Quân biến sắc: “Bồ Tát nói đùa.”

Phổ Hiền cười mà không nói, khi rời đi bỗng nhiên quay đầu lại: “Thiên Quân có nghe được mới vừa rồi Phật Tổ nói gì không?”

Úc Dương Quân giương mắt,  Ngã Phật Như Lai mỉm cười ngồi nơi cửu trọng liên tọa (tòa sen chín tầng) bên trên.

Sau pháp hội, Bồ đề Lão tổ lại mời hắn đến Tiên phủ chơi cờ. Đi một chuyến mất cả năm, giữa lúc quân trắng quân đen luân chuyển đan xen, nhân gian không biết đã trôi qua bao nhiêu năm tháng.

Lão giả  bạch mi buông dài nheo mắt nhìn hắn: “Thiên Quân, tới phiên ngươi.”

Úc Dương Quân sực tỉnh, đôi tay đặt dưới bàn vẫn đang nắm chặt tính toán, hồn phách kia còn ở nơi nào đó chốn nhân gian. Hắn vội vàng hạ xuống quân cờ, Bồ đề Lão tổ cười loan một đôi mắt, tựa như một con hồ đa mưu túc trí: “Thiên Quân, nước cờ này của ngươi… Lão hủ may mắn rồi.”

Úc Dương Quân tập trung tư tưởng định xem lại cẩn thận, một trận đất rung núi chuyển, bàn cờ lật úp, quân trắng quân đen hỗn loạn rơi lách cách đầy trên mặt đất, cũng quấy rối đến tâm tư vốn đang buồn bực của hắn.

“Đây là chuyện gì vậy?” Bồ đề Lão tổ bấm ngón tay tính toán, không khỏi hoảng hốt cực độ, “Này… Kẻ nào đang khuấy động mặt bảo kính kia? Chính là nghịch thiên đó…”

Liền không còn lòng dạ nào chơi cờ, gọi tiểu đồng đi thăm dò, lại lo âu nhìn về phía Úc Dương Quân: “Thiên Quân, người xem việc này…”

Úc Dương Quân im lặng, ánh mắt lướt đến tiểu đồng áo xanh đang ngồi xổm trên đất thu dọn, liền không khỏi lộ vẻ thất thần.

Ngày trước hắn vốn chỉ cần khẽ nghiêng khóe mắt đã có thể thấy được y, khóe miệng cong cong, mi nhãn cũng vậy, nét mặt thực ngoan ngoãn, thực bình thản. Vô luận hắn đối đãi thế nào, chỉ chớp mắt là y lại cười như vậy, như một chiếc mặt nạ. Tôi tớ mà thôi, ngoài y ra, Thiên Sùng Cung còn rất nhiều, ngày nào đó thật sự không hài lòng, đuổi đi cũng được. Bất tri bất giác ngàn năm trôi qua, hắn khẽ nghiêng khóe mắt, lọt vào mắt vẫn là thân ảnh màu xanh như trước, bộ dáng tĩnh lặng nhu thuận. Chỉ cần một ánh mắt, y liền biết hắn muốn cái gì, ăn mặc sinh hoạt luôn hợp với tâm tư hắn đến không ngờ. Thiên Sùng Cung cho y được trường sinh, y đáp ứng Lão Thiên Quân phải bồi hắn đến hôi phi yên diệt. Bỗng nhiên cảm thấy được, như vậy cũng rất tốt, một người nhu thuận dễ bảo dù sao vẫn hơn những kẻ tay chân vụng về. Liền mặc y ở lại nơi này, hắn liếc mắt đã có thể nhìn thấy y, rất tốt.

Lại không nghĩ rằng, một người nhu thuận như y lại có một ngày cũng biết dùng vẻ mặt quật cường nói muốn rời đi. Thật sự là…

Phàm nhân, không đụng vào chân tường sẽ không biết quay đầu lại. Để cho ngươi dễ dàng rời đi thì thế nào? Cho ngươi trăm năm tiêu dao, quay đầu lại, ngươi sẽ nhận ra, dù thế nào cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ta.

Chờ đợi, hắn cũng không hiểu, cho tới bây giờ đều là người khác khổ sở chờ đợi hắn. Bất quá lúc này đây, chờ một chút thì đã sao? Từ nay về sau, liếc mắt là có thể nhìn thấy y như trước.

Tuyệt vọng đi, cùng theo ta đến hôi phi yên diệt, chính ngươi đã ưng thuận.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

“Úc Dương Quân, ngươi tới làm gì?” Xích Viêm nhanh chân bước lên chặn trước người Văn Thư.

Tầm mắt Úc Dương Quân xuyên qua Xích Viêm rơi xuống gương mặt trắng bệch của Văn Thư: “Cho ngươi trăm năm, thỏa mãn rồi chứ?”

“Ngài là cố ý thả ta đi.” Văn Thư lẩm bẩm nói.

Đường đường là Thiên Sùng Cung, cho dù ngươi là Long cung Hoàng tử, muốn dẫn người đi lại có thể dễ dàng như vậy? Trăm năm, hắn mãi đến trăm năm sau mới đuổi theo, chờ đến khi y hoàn toàn tin rằng hắn muốn hủy bỏ ràng buộc, mới lại thình lình xuất hiện, tựa như quỷ mị trong bóng tối, luôn chờ ngươi buông lỏng đề phòng mới hiện ra nguyên hình, chờ đến khi ngươi thét lên thì móng vuốt đã sớm chặn ở yết hầu của ngươi, mạnh mẽ cắt đứt hy vọng. Khiến ngươi hiểu được, ngươi thật sự trốn không thoát.

“Úc Dương Quân, nói cho rõ ràng, ngươi có ý gì?” Xích Viêm không kiên nhẫn gào lên.

“Thư sách y vẫn chưa sắp xếp xong.” Úc Dương Quân nói.

“Việc này ngươi còn dám nói?” Xích Viêm lập tức lửa giận dâng lên, khẩu khí càng phát ra không tốt, “Ngươi chẳng qua là muốn trở mặt mà thôi.”

“Nếu đúng vậy thì sao?” Úc Dương Quân nhướng mày nói, tầm mắt rời khỏi mặt Văn Thư, nhìn thẳng vào đôi đồng tử trừng trừng đỏ thẫm của Xích Viêm, “Ngươi đến nhìn thử ấn đường của y xem.”

Xích Viêm theo lời đưa tay chạm đến, Văn Thư lui lại muốn tránh, nhưng ngón tay hắn nhanh hơn.

“Ngươi…” Đầu ngón tay một mảnh lạnh lẽo, Xích Viêm trừng to mắt nhìn Long ấn đang từ từ hiện ra trên ấn đường Văn Thư, đột nhiên quay đầu hướng Úc Dương Quân phẫn nộ quát, “Ngươi dùng Tỏa hồn thuật với y? Đây là muốn thương tổn hồn phách y! Sau này y…”

“Ta sẽ giúp y giải khai.” Úc Dương Quân thản nhiên nói. Thừa dịp Xích Viêm sững sờ, thân hình vụt một cái, lách qua Xích Viêm bước đến trước mặt Văn Thư.

Văn Thư tránh không kịp, chỉ cảm thấy cổ tay bị hắn nắm chặt, hoàn hồn lại, đã bị hắn mang vào giữa không trung, cách căn phòng nhỏ mình ở càng ngày càng xa.

“Ngươi đã bỏ cuộc?” Giữa hồi y sam tung bay, Úc Dương Quân quay đầu nhìn y, ngân phát tử mâu (tóc bạc mắt tím), vẻ mặt tràn đầy ngạo khí dọa người như trước

Phía sau Xích Viêm đã mau chóng đuổi đến, xích y hồng vân (mây đỏ áo đỏ), tựa như ngọn lửa bay cao.

“Giả vờ buông tha ta, lại đến cắt đứt hy vọng của ta. Khiến ngài hao tâm tổn trí nhiều rồi.” Văn Thư cười khổ, ngay cả hồn phách đều mang ấn ký của hắn, y còn có thể trốn tới chỗ nào?

Chậm rãi ngước lên, Văn Thư nhìn bóng lưng thẳng tắp của hắn, bỗng nhiên cúi đầu hỏi: “Ta từng yêu mến ngài, như vậy, ngài thì sao?”

Úc Dương lại trốn tránh mà không đáp, trầm mặc một lúc lâu mới nói: “Chuyện cũ ta sẽ bỏ qua.”

“Thiên Quân khoan hồng độ lượng.” Thật khó cho y không thể thẳng thắn như Liễm Diễm công chúa ngày trước. Bên môi nét cười khổ càng lúc càng lớn, Văn Thư ngẩng đầu, nghiêm mặt nói, “Đáng tiếc ta khí lượng hẹp hòi, những chuyện đã qua không thể không hổ thẹn!”

Nói xong, mạnh mẽ vùng ra khỏi tay Úc Dương Quân, buông người rơi khỏi đám mây.

“Ngươi…” Úc Dương Quân không ngờ y dám làm vậy, “Ngoan cố không thay đổi!”

Khi vừa định lao tới, lại bị Xích Viêm đuổi sát phía sau giành trước, sớm đón lấy Văn Thư trước hắn một bước.

“Xích Viêm, chuyện của Thiên Sùng Cung ta không tới phiên Đông Hải Long Cung của ngươi quản đến.” Úc Dương Quân đứng thẳng trên đám mây đối Xích Viêm lãnh thanh nói.

“Bằng hữu của Xích Viêm ta cũng không phải để ngươi khi dễ.” Xích Viêm đem Văn Thư đặt xuống mặt đất.

Hắn khẽ nói với Văn Thư: “Không sao đâu, lão tử đã sớm muốn cùng hắn hảo hảo đánh một trận.”

Lại lướt mây mà bay lên, song thủ nhất trảo, giữa lòng bàn tay trống rỗng hiện ra một đôi Phương Thiên Họa Kích (1). Lưỡi kích sắc nhọn, hắn hồng y kim hoàn (áo đỏ và khuyên tai vàng), lẫm liệt uy vũ như chiến thần: “Hôm nay ngươi muốn dẫn Văn Thư đi thì phải qua ải của ta đã.”

“Hừ!” Úc Dương Quân hừ lạnh nói, “Không biết tốt xấu.”

Trong con ngươi lãnh quang tỏa sáng, sắc diện giận dữ. Mắt thấy Xích Viêm trì kích đánh tới, Úc Dương cổ tay lay động, hóa ra một thanh bảo kiếm hẹp dài động thân nghênh đón.

Không trung hai luồng quang ảnh đụng nhau, nhất thời tia lửa tóe lên.

“Úc Dương Quân, Xích Viêm ta hôm nay phải hảo hảo trị ngươi một trận!”

“Chỉ giỏi khoác lác.”

Khi hai người tách ra, trên cánh tay Xích Viêm hiện rõ một mảnh đỏ thẫm, Úc Dương Quân cười lạnh nói: “Bất quá chỉ là Long cung Hoàng tử, không biết lượng sức.”

Xích Viêm nhổ toẹt về phía hắn, nhìn vết rách trên sa y hắn nói: “Ngươi cũng cũng không khá hơn chút nào.”

Lần thứ hai lược thân hướng hắn đánh tới, hai người cùng đánh vào một chỗ. Binh khí chạm nhau, âm thanh lanh lảnh điếc tai.

Văn Thư đứng trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn không trung, chỉ thấy lưỡng đạo quang ảnh ngươi tới ta đi, lập tức tách ra lại lập tức giao hội, nhưng lại không nhìn rõ ai là ai.

Từ đêm đó nhìn thấy Long ấn trên ấn đường mình, trong lòng đã tuyệt vọng, tựa như con chuột đang bị vờn dưới chân mèo, rõ ràng thiên địa mênh mông, lại bị giam cầm trong lòng bàn tay hắn, từng chút từng chút thần sắc đều không thể qua khỏi đôi mắt chăm chú quan sát đó.

Chẳng qua là không cẩn thận đem lòng yêu mến hắn. Khi yêu thì hảo hảo chờ đợi, cho dù hắn một chút hưởng ứng đều không có cũng chẳng sao. Khi không còn yêu nữa thì thối lui, không làm vướng mắt hắn, cũng không cần hắn bồi đáp gì cả. Như thế nào lại dẫn tới hoàn cảnh này?

Khó có thể khiến y tin rằng hắn vì yêu y nên mới không cho y đi? Thật sự là trò cười lớn nhất thiên hạ. Quả đáng chê cười y vẫn như trước hỏi ra miệng, phản ứng của hắn đều nằm trong dự đoán. Vậy thì tại sao? Tại sao không để cho y được như một phàm nhân nhỏ bé nơi trần thế tiếp tục sống những ngày tháng bình thường ấy của y?

Đang lúc tâm tư phức tạp, không trung bỗng nhiên vang lên một tiếng long ngâm (tiếng rồng gầm thét) trầm thấp, Văn Thư trong lòng căng thẳng, lần thứ hai ngẩng đầu, giữa không trung như có phi hỏa, trong đám mây đỏ như lửa giăng giăng đầy trời, một con xích long bay vút lên, trường tu lay động, toàn thân vảy đỏ ẩn hiện hồng quang.

“Xích Viêm…” Văn Thư không khỏi kêu lên sợ hãi.

Đã thấy con rồng kia bay thẳng về phía y, thân hình vẫn lượn vòng trên không trung, long thủ đã đến trước mặt y.

Thiên tộc hóa ra nguyên hình tức là cuộc chiến đã đến hồi không thể cứu vãn.

“Ngươi không cần vì ta…” Trong cơn sợ hãi, Văn Thư định  nói sẽ hướng Úc Dương Quân thỏa hiệp, lại bị Xích Viêm cắt ngang.

“Ngươi nếu đi theo hắn, ta sẽ không xem ngươi là bằng hữu.” Âm điệu trầm thấp, con rồng quay đầu xuống dưới thân rứt ra một phiến long lân (vảy rồng), hồng quang bắn thẳng đến nhập vào ấn đường Văn Thư.

“Ngươi định làm gì?” Úc Dương từ sau đuổi tới, ngữ khí kinh hoảng.

Văn Thư chợt cảm thấy quanh thân nóng lên, hàn ý mơ hồ tràn ra trong cơ thể đều tiêu tán.

“Chỉ có thể đến thế này.” Long nhãn đỏ thẫm bất đắc dĩ nhìn Văn Thư, “Cũng có thể che chắn một chút.”

Khẩu khí lần thứ hai trở nên cuồng vọng: “Ta chỉ không thể để hắn đắc ý!”

Xích long ngẩng đầu gầm rít, gọi đến một trận cát bay đá chạy che lấp mặt trời: “Thừa lúc này đi đi.”

Long trảo của hắn còn chưa đến bên người, Văn Thư liền bị một đoàn quang ảnh bao lại, cấp tốc hướng không trung bay đi.

Bên tai lại là một trận long ngâm, so với mới vừa rồi còn phẫn nộ âm trầm hơn. Văn Thư vội vàng quay đầu lại, một con cự long quanh thân tràn ngập ngân quang, đang thẳng hướng y đuổi theo, lại bị xích long phía sau gắt gao cuốn lấy. Ngân long kia trừng mắt, vẫn mãnh liệt chằm chằm nhìn y, trong lòng không rét mà run. Đã mấy ngày liền gian nan khổ sở cộng thêm hai đạo chân khí một nhiệt một hàn tán loạn trong thân thể, không thể cầm cự nổi, trước mắt tối sầm, liền mất tri giác.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Đông Hải Long cung Xích Viêm hoàng tử lén đưa Thiên nô của Thiên Sùng Cung hạ phàm, lại xuất ngôn cuồng vọng, không biết hối cải. Phạt dịch đi tiên cốt, vĩnh thế giam giữ dưới chân Thiên Sùng Sơn.

Đông Hải lão Long vương ở ngoài Nam Thiên môn quỳ đúng ba ngày ba đêm, kỳ thỉnh Thiên Đế khoan dung giảm tội.

Chúng tiên đều nói: “Tội không đến nỗi như thế a.”

Thiên Đế đích thân ngự giá đến Thiên Sùng Sơn can thiệp: “Sự tình không nhỏ nhưng cũng không đến mức nghiêm trọng, có phải hơi quá tay hay không?”

Vừa lúc gặp Úc Dương Quân giá vân xuất cung, đứng trên đám mây, hắn thần sắc bất động: “Vậy sao?” Đôi đồng tử ngân tử sắc ẩn chứa một tia tàn độc, không kiên nhẫn quét qua, Thiên Đế run lên, nhưng lại chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn gấp gáp rời đi.

Từ đó, không người nào dám tới lắm miệng.

Xích Viêm ở dưới Thiên Sùng Sơn lại rất vênh váo hả hê. Từ trong sơn động giam giữ chật hẹp nhìn ra ngoài, chỉ có thể nhìn thấy một mảng trời nhỏ bé. Trong không trung bỗng xuất hiện một cái bóng màu tím, che đi một đám mây đang từ xa lững lờ trôi tới, Xích Viêm duỗi thẳng chân ngồi trong động, khóe miệng cong lên, cười đến đắc ý: “Úc Dương Quân, nhìn ngươi phong trần mệt mỏi, hảo bận rộn a.”

Người tới đúng là Úc Dương Quân, nhưng sắc mặt không tốt, đôi môi mỏng mím thành một đường như đang kiềm nén điều gì: “Y đang ở đâu?”

“Ha…” Xích Viêm cười to khanh khách, đối hắn nói, “Ta khó khăn lắm mới che giấu được hành tung của y, ngươi nói lão tử ngốc sao? Muốn đề phòng chính là ngươi, làm sao có thể nói cho ngươi biết?”

“Ngươi…” Nộ khí bị lời chế giễu của hắn kích động, Úc Dương Quân tới gần cửa động, cách lớp song sắt hung hăng nhìn về phía Xích Viêm. Mái tóc được chải gọn gàng buông xuống giữa ngân quan, rũ lòa xòa trước trán, hung quang trong đôi tử mâu lấp lánh, nhưng lại ẩn hiện sự bất lực từ tận đáy lòng.

Ấn ký do hắn đóng xuống đã bị mảnh long lân của Xích Viêm che mất, không thể tìm được hành tung của Văn Thư. Khi đó đột ngột có một nỗi hoảng sợ vô cớ dâng lên trong tâm, sau đó cứ bám lấy hắn như hình với bóng không thể dứt ra được. Khi uống trà, lúc chơi cờ, đọc sách… Bất cứ lúc nào, chỉ cần một chút bất cẩn, tinh thần dao động, liền thừa cơ chui vào tâm tư hắn.

Tìm không được, người mà hắn vẫn luôn nắm trong tay cứ như vậy mà thoát khỏi lòng bàn tay hắn, trước giờ hắn luôn tự tin, phàm nhân tay trói gà không chặt có thể nào chống lại một Thiên Quân pháp lực thông thiên? Dù là trong trăm năm thả cho y tự do, hắn từ đầu đến cuối vẫn luôn nắm rõ hành tung của y, nhưng hiện tại, cho dù bấm đốt  ngón tay tính toán thế nào cũng chỉ là những khoảng không. Một ý nghĩ thoáng qua, trong lòng trống rỗng, tâm tư rối loạn, những quân đen quân trắng trên bàn cờ đều trở nên không vừa mắt, vung tay quét qua, ngay cả âm thanh hỗn loạn rơi trên mặt đất đều có thể khiến lòng hắn rối bời. Ma xui quỷ khiến lại giá tường vân hạ phàm, những nơi lúc trước y đi qua hắn cư nhiên đều lơ đãng nhớ kỹ, nhất nhất đi lại một lần. Thiên hạ mênh mông to lớn, tựa như mò kim đáy biển.

“Ngươi cho rằng một mảnh long lân có thể hộ được y bao lâu?” Trong lòng thiên hồi bách chuyển (ý là lo lắng sốt ruột lắm rồi), Úc Dương Quân trên mặt vẫn bất lộ thanh sắc, lạnh lùng nói.

“Hừ…” Xích Viêm không đáp, trừng mắt hỏi lại hắn, “Ngươi thả hắn thì thế nào? Thiên Sùng Cung ngươi không còn ai sao? Ngay cả một nô tài dễ bảo cũng tìm không ra? Ha ha, có loại chủ tử hà khắc như ngươi, nô tài ngoan ngoãn cũng đều muốn bỏ chạy.”

“Hỗn láo!” Tâm tư bị lời nói của Xích Viêm khuấy động, tay áo vung lên, tử mâu nhìn thẳng vào một đôi mắt sáng lấp lánh, Úc Dương không kiên nhẫn nói, “Y rốt cuộc ở nơi nào?”

“Lão tử làm sao biết?” Xích Viêm thu hồi ý cười, bắt chước âm điệu lạnh nhạt của hắn nói, “Một mảnh long lân hộ y không được bao lâu, vậy ngươi còn gấp cái gì? Cùng lắm chờ vài ngày không phải được rồi sao?”

“Hừ!” Úc Dương Quân phẩy tay áo bỏ đi.

Cách ngày hắn lại đến, Xích Viêm cách song sắt cười nhìn mái tóc màu bạc tán loạn trên trán hắn: “Sao ta lại cảm thấy kẻ bị dịch tiên cốt chính là ngươi?”

Úc Dương Quân thu lại vẻ cao ngạo hôm qua, chỉ trầm mặc nhìn hắn, sau một lúc lâu mới nói: “Hồn phách của y… chịu không nổi.”

Dù gì cũng chỉ là hồn phách của một phàm nhân, làm sao chịu được sự giày vò tàn phá của việc đóng dấu trên linh hồn. Cho dù nhẫn được đau đớn, cứ tiếp tục như vậy, hồn phách càng lúc càng yếu, cuối cùng sẽ trở nên mong manh như cành khô, không chịu được mà gẫy lìa. Hắn vốn nghĩ muốn dùng Tỏa hồn thuật giữ y trăm năm, đợi đem y về tiên cung sẽ giúp y thu hồi lại, đơn giản không trở ngại gì. Nhưng không nghĩ lại liên tục gặp trắc trở, kết quả là chính hắn tính sai. Mỗi khi nghĩ đến việc đó, trong nỗi bực dọc lại sinh ra sợ hãi. Hắn bên này một ngày lại một ngày chờ mảnh long lân của Xích Viêm mất đi hiệu lực, y bên kia cũng một ngày lại một ngày yếu ớt đi, đợi đến khi hồn phách yếu đến không thể yếu hơn nữa ắt là…

“Ha ha ha ha…” Xích Viêm lần thứ hai bật cười, liếc mắt nhìn hắn nói, “Thuật pháp là do ngươi thi hạ, giờ còn muốn oán lão tử sao? Đó chính là hôi phi yên diệt(2) của y…”

“Câm mồm!” Úc Dương Quân thình lình ngắt lời hắn, lệ khí dâng đầy đuôi chân mày, thanh sắc phẫn nộ, “Y nếu là hôi phi yên diệt, vậy trong đó cũng sẽ có phần của ngươi.”

“Hừ!” Đối mặt một lúc lâu sau, Xích Viêm lại tùy tiện ngồi xuống đất, nhìn Úc Dương cười nói, “Y hôi phi yên diệt lại như thế nào? Ngoài y ra, Thiên Sùng Cung ngươi không có tôi tớ biết nghe lời sao?”

“Ta…” Úc Dương Quân nhất thời nghẹn lời, sợi tóc tản mác rơi xuống trước mắt, cuối cùng lại lộ ra mấy phần khốn đốn.

Không phải hắn, cũng không phải hắn. Úc Dương đập nát chén trà trong tay, Thiên nô bên cạnh sợ tới mức quỳ trên mặt đất run rẩy thành một đoàn. Cho dù là thanh y như nhau, cho dù cũng đứng ở nơi đó, hắn liếc mắt là có thể nhìn thấy, cho dù cũng là mi nhãn nhu thuận, nhưng vẫn không giống như ngày trước. Không thể nói được là không giống ở điểm nào, trà bưng lên quá nóng, quá lạnh, khi ôn hòa vừa uống thì vẫn là ghét bỏ quá nồng, quá nhạt… Mọi thứ đều bị bắt bẻ, mọi thứ đều không hài lòng. Các Thiên nô sợ hãi rụt rè đem chén trà bị đập nát lui xuống, chỉ để lại một mình hắn ngồi yên giữa đại điện to lớn. Chầm chậm, chầm chậm liếc mắt, chỉ nhìn thấy tấm sa mạn màu tím sẫm hãy còn rủ xuống ở bên kia, trong lòng trống trải tựa như căn phòng này vậy, dù thứ gì cũng không thể bù đắp được. Rốt cuộc là khác nhau ở chỗ nào? Trừ y ra không thể chấp nhận được bất cứ ai khác. Biết rõ không có kết quả, ngón tay vẫn không thể khống chế bắt đầu toán quyết, vẫn là trống rỗng như trước. Trên ngực bị một thứ cảm xúc to lớn không biết tên đè nặng đến không thể thở được, nôn nóng cởi bỏ sự ràng buộc của lý trí như mớ dây leo chằng chịt, lặng lẽ quấn quanh tâm.

Hắn rơi vào trầm tư, Xích Viêm cũng không phản ứng hắn, hạ mắt tiếp tục nói: “Thiên Sùng Cung tôi tớ như mây, ít đi một  Văn Thư thì đã sao? Chính là ta…”

Ngữ khí không còn hỉ nháo nữa, thanh âm cũng dần dần thấp: “Năm đó ta nên đưa y đi.”

Khuyên tai vàng to bằng miệng chén trà rũ xuống bên tai trái, áp vào mặt, lặng lẽ tỏa ra ánh sáng mờ nhạt: “Năm đó nếu ta đưa y đi…”

“Ta sẽ không cho phép.” Úc Dương bình tĩnh lại, trầm giọng nói, mạnh mẽ kiềm chế tâm tư hỗn loạn trong lòng, còn chưa rõ nên nói những gì, miệng đã thốt ra, “Y thích ta.”

Lời vừa nói ra, cả hai đều ngẩn người, Xích Viêm mở miệng định cãi, Úc Dương Quân đã lặp lại: “Y thích ta.” Sự ngỡ ngàng trong khẩu khí bị thay thế bởi kiêu ngạo.

Cho nên y sẽ không rời khỏi, y đã hứa phải bồi hắn đến hôi phi yên diệt. Y thích hắn, cho nên, y sẽ không đi. Sự bình tĩnh hắn đánh mất cùng với hành tung của y giờ đã trở lại, khóe miệng cong lên, nụ cười trên mặt còn chưa phiếm khai, Xích Viêm lại lên tiếng cười trước.

“A…” Xích Viêm đứng lên cẩn thận đánh giá Úc Dương, sau đó liền lộ ra vẻ mặt thương hại: “Đều nói Xích Viêm ta lỗ mãng, nguyên lai Úc Dương Quân ngươi so với ta lại càng không thông nhân tình.”

Nhìn nét cười đông cứng bên môi hắn, Xích Viêm chậm rãi hỏi: “Y nếu còn thích ngươi, ngày đó y còn có thể nhảy xuống sao?”

Nụ cười châm chọc dần dần mở rộng, Xích Viêm lạnh lùng nhìn tự tin trong mắt hắn từng chút từng chút một tàn lụi đi: “Y thích ngươi, vậy thì sao? Ngươi ngoại trừ biết y thích ngươi, còn biết được gì nữa?”

“Ta…”

Còn biết được gì? Con người mà hắn chỉ cần khẽ đưa mắt đã có thể nhìn thấy, luôn mặc một bộ y sam xanh biếc, luôn mang một bộ dáng nhu thuận, luôn cúi đầu gọi hắn chủ tử, luôn… Không còn nữa, cái gì cũng không biết, hắn với y chỉ biết được như vậy, đôi mắt ẩn chứa băng tuyết vạn năm mở to trống rỗng đảo qua.

Xích Viêm ngồi trở lại trên mặt đất, nhắm mắt lại, nín thở ngưng thần mà tìm kiếm, chậm rãi bắt lấy một chút cảm ứng yếu ớt, mảnh long lân kia đang hướng về phía tây, mục đích chính là… Khóe miệng liền cong lên, vừa mở mắt ra liền bắt gặp đôi đồng tử đã khôi phục  vẻ lãnh ngạo của hắn: “Ngươi nhìn ta làm cái gì? Cho dù ngươi không có dịch tiên cốt lão tử, lão tử cũng sẽ không nói cho ngươi biết.”

Ngày ấy vốn nên theo lời dịch đi tiên cốt của Xích Viêm, lại không biết là do ngôn từ khẩn thiết của mọi người, hay do Thiên Đế cầu tình, Úc Dương Quân cuối cùng cũng nhượng bộ, miễn đi dịch cốt chi hình, chỉ đem Xích Viêm giam giữ dưới chân Thiên Sùng Sơn.

“Chẳng lẽ ngươi còn mong đợi lão tử đến tạ ơn ngươi?”

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy một chút cảm ứng mong manh kia như dây cung đột nhiên đứt đoạn, không thể tìm ra được nữa. Mắt thấy thần sắc ngạc nhiên của Xích Viêm, Úc Dương Quân năm ngón tay liền động, nhanh nhẹn bấm độn toán quyết, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần hỉ sắc.

“Sao lại yếu tới mức này rồi?” Xích Viêm thất thanh cả kinh nói.

Tác dụng của long lân cũng cần đến hồn phách Văn Thư làm cơ sở, vốn tưởng rằng còn có thể cầm cự mấy ngày, nhưng không ngờ Văn Thư lại yếu ớt như vậy, không thể chịu đựng lực đạo của cả hai người bọn họ cùng tác động, khiến cho sự bảo vệ của long lân tan rã trước thời hạn.

Bên này Xích Viêm đang kinh ngạc, bên kia Úc Dương Quân lại bấm ngón tay toán quyết rồi phi thân về phía tây. Đến khi Xích Viêm lấy lại tinh thần, bốn phương thiên không làm gì còn bóng dáng của hắn?

“Một mảnh long lân không hộ được ngươi bao lâu, bất quá có long lân bảo vệ, oan hồn dưới Luân Hồi Thai cũng không dám quấn lấy ngươi, có thể giữ cho ngươi một mệnh cách an hảo.” Xích Viêm nhìn không trung xanh biếc khẽ thì thầm, nhớ tới hướng đi của Văn Thư mới rồi, lại thấp giọng cười, “Tiểu tử ngươi mệnh hảo, lại gặp gỡ quý nhân nào đi? Bằng không sao có thể nhanh như vậy. Cũng không biết chờ tới lúc ta có thể ra ngoài, còn có thể tìm được ngươi hay không.”

Trong giọng nói vừa than thở lại  vừa thương cảm.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

Khi tỉnh lại, chung quanh là cây cối tươi tốt, bên tai mơ hồ nghe được tiếng suối chảy róc rách, ánh mặt trời vàng rực xuyên thấu tầng tầng cây lá dày đặc chiếu xuống, bị chia nhỏ thành từng chùm tia sáng rọi vào mắt, rực rỡ chói lóa.

Văn Thư gượng đứng dậy, xung quanh tĩnh lặng khiến y tưởng rằng sự việc lộn xộn lúc trước bất quá là một cơn ác mộng, nhưng đau đớn lan tràn nơi ấn đường nhắc y hiểu rõ, hết thảy đều là sự thật. Vị Thiên Quân cao ngạo không để cho bất cứ kẻ nào mạo phạm kia vẫn không muốn buông tha y, trăm năm, một phàm nhân lại khiến hắn kiên nhẫn đợi đến trăm năm, là Văn Thư “phúc trạch thâm hậu” quá mức, hay là Úc Dương Quân hắn “quyến sủng hữu gia” (ý là cưng chiều quá mức) thái quá?

Cũng không biết Xích Viêm thế nào? Đưa tay xoa xoa giữa chân mày, dưới ngón tay lập tức cảm giác đau đớn như bị thiêu cháy, theo ngón tay chạm đến, sự nhức buốt tưởng đã ngủ yên lại bừng tỉnh len lỏi khắp tứ chi bách hài.

Văn Thư không dám xem thường mà khinh suất, đợi đau đớn hơi giảm bớt mới vịn vào thân cây to lớn trên mặt đất tự mình đứng dậy.

Tiếp theo nên thế nào? Bó tay chịu trói hay là liều lĩnh đánh cuộc? Long lân của Xích Viêm hộ y không được mấy ngày, vị Thiên Quân kia sẽ tìm đến. Tự ý xuất cung, không phải sai lầm nho nhỏ như đặt sai quân cờ hay đánh vỡ chén trà, cũng không mong hắn lại nói ra bốn chữ “Chuyện cũ bỏ qua”, nghĩ lại liền không nhịn được cười. Y nếu chịu không nổi xử phạt của hắn, hơn tám trăm năm trước đã nói muốn ra đi, sao lại phải dây dưa cho đến bây giờ?

Văn Thư vừa chậm rãi bước về phía trước vừa miên man suy nghĩ. Trong rừng gặp được một tiều phu, thấy y thần sắc tiều tụy liền quan tâm tới thăm hỏi.

Văn Thư phẩy tay nói không có việc gì, nhớ tới Xích Viêm từng bảo chỉ có đến Luân Hồi Thai ở Côn Lôn Sơn mới có thể cởi bỏ Tỏa hồn thuật, liền hướng hắn hỏi thăm: “Lão bá có biết Côn Lôn Sơn đi như thế nào?”

Tiều phu chỉ tay về phía tây, nói: “Côn Lôn Sơn rất xa, thế nào cũng phải hai ba tháng mới đến a…”

Văn Thư chắp tay tạ ơn, trong lòng âm thầm tính toán, hai ba tháng, sợ là còn chưa đi đến nửa đường đã bị đuổi theo. Đôi chân lại kiên định, theo hướng tiều phu chỉ mà bước tới.

Bất quá tưởng rằng lặng lẽ mà yêu một người, khi yêu thì chăm sóc, không yêu thì rời đi, chẳng lẽ yêu thương của y đối với người nọ cũng là một sự sỉ nhục, mới hết lần này tới lần khác nhạo báng y? Y chạy trốn trăm năm cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay hắn, nhắm mắt lại có thể thấy giấy trắng bay lượn khắp căn phòng trong Thiên Sùng Cung kia, toàn thân phát lạnh.

Đi chưa được vài bước, tiều phu kia lại đuổi theo, tha thiết dặn y: “Chàng trai trẻ không hiểu chuyện, gần đây có thiên tai, không có việc gì đừng tùy tiện đi xa. Ngươi không thấy thiên tượng mấy ngày trước sao? Trời vừa trong xanh chốc lát đã kéo mây đen kịt, giơ bàn tay không thấy ngón, thật dọa người mà! Thiên sư ở thôn trang ta nói, đây là ma tinh hiện thế, muốn quấy phá!”

“Thật vậy sao?” Văn Thư thản nhiên cười, cúi đầu nói, “Quả là ma tinh, mệnh mang nghiệp chướng.”

Lại quay đầu tươi cười nói với tiều phu: “Ta chính là muốn lên Côn Lôn Sơn chấm dứt ma tinh này.” Trong người đau đớn lại dâng lên, từ giữa chân mày lan ra toàn thân, đau đến ngay cả khóe miệng cũng không thể cong lên nổi.

Văn Thư vội bước tiếp, quyết tâm quay đầu tiến về phía kia, tiều phu chỉ đứng tại chỗ lắc đầu thở dài, rõ ràng người này điên rồi.

Đường xá xa xôi, sơn thủy vạn dặm, trên đường đi hỏi thăm rất nhiều người, mỗi người đều vừa trả lời, vừa nhìn y thở dài. Đau đớn trong cơ thể khi thì ổn định, khi thì dữ dội, hoặc là lạnh cóng thấu xương, hoặc là nóng như thiêu đốt đến cả hồn phách cũng muốn nung chảy tiêu tán. Luôn đi vài bước phải quay đầu lại liếc mắt một cái, sợ ngay sau lưng liền vang lên thanh âm trầm thấp, quỷ mị vẫn hay văng vẳng bên tai y: “Ngươi trốn không thoát đâu.”

Hốt hoảng lắc mạnh đầu đẩy lùi âm thanh ấy, trên trán rũ xuống vài sợi tóc xám trắng. Văn Thư ngẩn ra nhìn hình ảnh mình phản chiếu dưới suối, nhớ tới một đêm nào đó, y cầm bảo kính chạm trổ lăng hoa mà cười tiếc nuối, lúc đó vẫn là tóc đen như mực, hãy còn vài phần khí sắc, giờ đây tâm lực đã mệt mỏi không thể che giấu, vẻ tiều tụy không kiêng dè mà hiển lộ hoàn toàn trên gương mặt nhợt nhạt. Là bởi vì linh hồn đang dần suy yếu cũng tốt, hay là do sinh khí của y đang từ từ cạn kiệt, những sợi tóc đang dần chuyển bạc nhắc nhở y, thời gian không còn nhiều, mà Côn Lôn Sơn vẫn còn khuất sau nhiều dãy núi xa xôi.

Một ngày nọ, y tiến vào một khu rừng, giữa vô số đại thụ chọc trời không tìm được phương hướng. Hàn ý quen thuộc từ ấn đường bắt đầu lan tỏa, máu trong tứ chi bách hài dường như đều đông kết. Văn Thư nắm chặt hỏa lưu ly muốn xoa dịu bớt, khí lạnh ào ạt kéo đến, một chút ấm áp liền bị quét sạch. Gần đây hàn ý thường xuyên dâng lên, trái lại cảm giác nóng rực đã biến mất, xem ra long lân của Xích Viêm cũng không hộ y được bao lâu.

Đang lúc đau đớn, trước mắt xuất hiện một hắc y nam tử, chầm chậm từ trong rừng sâu đi tới. Bộ dáng rõ là cương trực ngạo mạn, lại cười đến ngoạn thế bất cung (bất cần đời), sâu trong đôi nhãn mâu hắc sắc ẩn chứa mấy phần thâm sâu khó dò.

Hắn nhiệt tình đến đỡ Văn Thư, còn vận khởi thân pháp đưa y đến thẳng dưới chân núi Côn Lôn. Tiếng gió thổi qua tai, khiến vạt áo cả hai bay phất phới. Bên tai như nghe được một tiếng “Ba–” vang vang nho nhỏ, xuyên thấu tiếng gió dội thẳng vào trong tâm. Văn Thư giật mình, cái lạnh thấu xương thoáng chốc lan tỏa khắp toàn thân.

“Vẫn là muộn một bước…” Văn Thư không cam lòng thở dài một tiếng.

Lại bị hắn nghe được, ân cần hỏi han: “Làm sao vậy?”

Văn Thư lắc đầu cười nói: “Không có việc gì. Đột nhiên cảm khái mà thôi. A, ân công một đường hộ tống, tại hạ còn chưa tạ ơn, thật sự hổ thẹn.” Nhớ tới trên người chẳng có gì đáng giá, liền từ trong lòng lấy ra hỏa lưu ly định tặng cho đối phương.

Hắc y nhân kinh ngạc, chần chừ không dám nhận.

“Ta không dùng đến.” Văn Thư đem hỏa lưu ly nhét vào tay hắn, nói, “Ân công cùng ta có duyên, vật này  là cơ duyên của ân công.”

Vẻ mặt hắn vẫn bán tín bán nghi, Văn Thư không nói gì, xoay người đi về phía trước.

Y từng nghe các Thiên nô ở Thiên Sùng Cung nói đến Luân Hồi Thai, dưới đài sương khói lượn lờ, khói xanh là thiện quả, khói đen là ác nghiệp, Chúng Sinh Luân Hồi Bàn treo giữa không trung bên trong biển mây khói, hết thảy nhân duyên quả báo chúng sinh đều khắc trên đó, đợi khi luân hồi chuyển thế, đủ loại toan tính gian kế, tích lũy bao nhiêu công đức, lại thêm bao loại oan nghiệt kiếp trước, từ đầu nhất nhất xét lại một lần, thiện tức thưởng, ác tức phạt, nửa điểm cũng không sai.

Với một người đã sớm thoát khỏi Tam giới mà nói, những lời này dẫu sau cũng mang vài phần tưởng tượng, khiến Văn Thư âm thầm nghĩ rằng, bản thân kiếp trước đến tột cùng là tích hạ đại đức gì mới có thể như thế gặp gỡ, hay là tạo hạ đại nghiệt gì mới đau khổ mà vướng vào một chữ “Tình”.

Giờ đây, y đứng trên Luân Hồi Thai, tựa vào tay vịn trắng muốt nhìn xuống, quả thực giống như truyền thuyết, hắc bạch mây khói giao triền, tạo thành nhân gian thiện ác tuần hoàn báo ứng không sai. Chỉ cần nhảy xuống, mọi điều thử sinh (mọi ân oán đau khổ trong cuộc sống) đều trở nên như khói bụi loang loáng nơi chân trời không ngừng rơi vào giữa bàn kia, vui cười cũng tốt, bi ai cũng tốt, tất cả đều tiêu tán, đến khi mở mắt ra lần nữa, cái gì Văn Thư, cái gì Úc Dương đều quên hết, yêu hay không yêu cũng không còn quan trọng nữa.

Đang suy nghĩ, lại nghe phía sau có một thanh âm trầm thấp vang lên: “Ngươi định cứ như vậy rời đi?”

Văn Thư xoay người, Úc Dương Quân từ sau cột đá thật lớn chậm rãi bước ra, đứng trước mặt y. Trước mắt là một đôi đồng tử ngân tử  sắc, ngoài vẻ băng lãnh còn có một tầng cảm xúc không biết tên. Nâng tầm mắt lên, nhìn đến Long ấn đang tỏa sáng rạng rỡ trên trán hắn

Vốn hắn tính ra được phương hướng của Văn Thư nên sớm một bước đến Luân Hồi Thai trước, cũng khó trách Văn Thư một đường đi tới lại không có Thiên giới thị vệ nào ngăn trở.

Văn Thư trầm mặc không đáp,  ánh mắt Úc Dương Quân rơi xuống trên mấy sợi tóc xám trắng của Văn Thư, ngưng đọng nơi đó, nhịn không được vươn tay muốn chạm vào, “Sao lại…”

Văn Thư thấy hắn đưa tay ra, theo phản xạ định thối lui, thân thể chạm vào tay vịn sau lưng, thân trên ngã về sau. Úc Dương Quân đột nhiên cả kinh, liền không dám tiến lên nữa, tay dừng lại ở giữa hai người, có chút ý phẫn nộ.

“Xích Viêm… Vốn định dịch đi tiên cốt hắn.”

“Thiên Quân nhân hậu.” Văn Thư nói.

Úc Dương bị chặn đầu, nhất thời cũng không biết nói gì. Sau một lúc lâu, khó khăn mà thốt lên: “Hắn hiện tại bị giam ở chân Thiên Sùng Sơn, chỉ cần ngươi… Bổn quân sẽ thả hắn.”

“Việc này không quan hệ.” Văn Thư thầm than rốt cuộc cũng liên lụy Xích Viêm, vội nói, “Đúng là ta liên lụy hắn, thỉnh Thiên Quân…”

Lại bị Úc Dương Quân ngắt lời: “Tỏa hồn thuật… Sau khi trở về ta sẽ giải khai cho ngươi.”

“…” Văn Thư không đáp, chỉ nhìn thẳng vào hắn.

Úc Dương Quân ngừng một chút, lại nói thêm: “Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn… Ta liền… Ta liền…”

Liền cái gì? Lại không nói ra được, ngay cả chính hắn cũng không biết là cái gì. Trên đường đến đây đã suy nghĩ, muốn đem y mang về Thiên Sùng Cung, Tỏa hồn thuật thương tổn y không nhẹ, sau khi trở về liền giải khai cho y, sau đó… Sau đó… Sau đó sẽ không biết phải làm gì. Hảo hảo, hảo hảo mà đợi y? Chỉ cần y không nói muốn rời đi, liền hảo hảo mà đợi y.

“Không cần Thiên Quân lo lắng.” Văn Thư bỗng nhiên lên tiếng, hít sâu một hơi, nhìn những sợi tóc mai rũ xuống của hắn, bình thản hỏi, “Nếu ta khăng khăng muốn đi?”

Úc Dương biến sắc, thói quen bình sinh cao ngạo, vừa rồi nói ra mấy câu êm ái đã xem như chẳng dễ dàng, lại không nghĩ rằng Văn Thư vẫn không cảm kích, không khỏi ngạo khí gây chuyện, buột miệng nói: “Năm đó chính là ngươi ưng thuận, phải ở lại Thiên Sùng Cung, ngươi còn muốn thế nào?”

“Ta chỉ muốn rời khỏi.” Văn Thư lặng lẽ đáp.

Lòng người vẫn luôn không khỏi vì mình mà tính toán, không biết như vậy có tính là ích kỷ không. Rất lâu trước đây y chỉ biết, y cùng hắn là khác nhau một trời một vực, không nói tới thân phận hay dáng vẻ, đơn giản nói chuyện trên đám mây kia, tay áo của hắn phất nhẹ có thể kêu mây gọi gió, xoay chuyển phong vân, y lại chỉ có thể nắm chặt lấy tay áo của hắn, nếu không sẽ từ trên đám mây ngã xuống. Hiểu được rất rõ ràng, thật sự rất rõ ràng, từ trong ánh mắt giễu cợt của hắn học được thận trọng, học được che dấu, cũng từng chút từng chút một triệt tiêu đi si tâm của chính mình. Duy nhất một lần khó kìm lòng nổi, đó là khi dùng tơ hồng buộc vào ngón tay hắn, buộc rồi lại sợ hãi vội vã tháo ra, chạy trở về phòng đem sợi tơ hồng nhét vào tận cùng ngăn tủ phía trong, không muốn phải nhìn thấy nữa.

Ôm ấp là chuyện của hai người, chỉ một người dù có thế nào ôm chặt hai tay cũng sẽ có lúc mất đi sự ấm áp. Ngay cả Liễm Diễm si tâm đến không cần cả danh tiết thanh dự cũng hiểu được, Thiên Quân cao cao tại thượng trong mắt chỉ biết đến chính hắn, y là thị tòng đã ở bên hắn ngàn năm có lẽ nào không rõ? Y không dám như Liễm Diễm chất vấn hắn như vậy, quả thật rất hổ thẹn, y làm không được. Bởi vì yêu mới có thể lưu lại, dù đau đớn khổ sở cũng chỉ muốn được nhìn thấy đôi mắt hắn, như vậy, khi không còn yêu nữa, liền thật lặng lẽ mà rời đi, có để lại bất quá cũng là thêm vài đạo vết thương trên người mà thôi.

Chỉ là suy nghĩ đơn giản như thế. Không nói được là hối hận hay không, nhưng ít nhất có thể bảo toàn chính mình, không đến mức quá khó xử.

Y vì một lần hắn say rượu ôm lấy y mà yêu thích hắn, cái ôm kia có thể ngay cả chính hắn đều không nhớ rõ. Nhưng y vẫn cứ như vậy yêu thích hắn, Xích Viêm nhiều lần nói muốn dẫn y đi, y luôn cự tuyệt. Yêu người nọ, có thể ở bên cạnh hắn đã là hạnh phúc, những thứ khác, y có thể nhắm mắt không quan tâm. Chính là, một người ôm ấp rốt cuộc không thể duy trì ấm áp được bao lâu, yêu mến không có được hồi đáp, cũng sẽ hết hy vọng. Dù yêu mến cũng không chấp nhận được hắn xé rách y sam đè y trên mặt đất lăng nhục. Ngày ấy, cả điện giấy trắng tung bay, hắn cười buộc y đem đủ loại si thái trong quá khứ nhất nhất xem lại một lần, bản thân cũng cảm thấy được chính mình quá mức hổ thẹn, hận không thể ở trên trái tim si luyến của chính mình kia hung hăng mà giẫm lên mấy cước. Vốn dĩ yêu thích hắn nhưng lại bị tổn thương đến thê thảm như thế này, vậy còn yêu thích thế nào nữa? Quả thật vô cùng hối hận.

Vẫn là nhịn không được, nhịn không được sau trăm năm rời đi lại hỏi hắn, có từng thích y? Hắn lại quanh co mà đáp. Không thể nói là thất vọng, chỉ cảm thấy hoang đường. Từ trên đám mây của hắn nhảy xuống, lòng tràn đầy bất cam, Văn Thư  y tự tác nghiệt mà đi yêu hắn, mọi đau khổ đều là chính mình tự gây ra, y nhất nhất thừa nhận. Chỉ là, chuyện xảy ra trong tẩm điện, hắn sau trăm năm đùa bỡn, chẳng lẽ có thể dùng bốn chữ “Chuyện cũ bỏ qua ” dễ dàng gạt bỏ?

Y bất quá chỉ muốn tìm một chút tự tôn, cả hai đều không nợ nhau, hắn lại vì sao phải tận lực truy cứu, gắt gao không chịu buông tay, khiến y lâm vào cảnh cùng đường mạt lộ, một tia hy vọng cũng không ban cho?

“Ngươi cho rằng ngươi thoát được?” Úc Dương Quân nghe y vẫn cố chấp như trước, trong lòng không khỏi thịnh nộ, quả là không biết tốt xấu. Thân hình chợt lóe, chớp mắt một cái đã đến được trước mặt Văn Thư.

Văn Thư mắt thấy hắn chộp tới, trên mặt thần sắc không thay đổi, thân hình ngã ra sau, xoay người liền từ trên đài nhảy xuống.

“Ngươi…” Úc Dương Quân vội lao tới cũng chỉ kịp nắm lấy tay áo Văn Thư, nhìn người dưới đài đang treo mình trong khoảng không, sợ hãi cuồn cuộn không ngừng tràn ngập trong lồng ngực, cho dù đuổi tới Luân Hồi Thai, hắn cũng chỉ nghĩ y làm bộ uy hiếp, không tin y lại thật có thể từ trên đài nhảy xuống. Bây giờ thấy y quả thực làm vậy, trong lòng bỗng nhiên một trận đau đớn, giọng nói bất giác pha lẫn vài phần mờ mịt, “Ngươi… Ngươi lại thật sự… Ngươi đã nói, phải luôn ở bên ta…”

Văn Thư ngẩng đầu lên nhìn đôi mắt bối rối của hắn, trước giờ luôn đứng bên cạnh nhìn hắn bất động như núi mà suy nghĩ, người này trừ bỏ cao ngạo cùng chế giễu có phải hay không sẽ không có biểu tình nào khác?

Thì ra, vẫn có.

“Ngươi phải theo ta đến hôi phi yên diệt…” Hắn còn chìm ngập trong kinh hoàng, hét lên lời thề của y với Lão Thiên Quân, ngữ khí hỗn loạn, “Thiên Sùng Cung ta cho ngươi trường sinh, ngươi…”

“Thiên Quân.” Văn Thư thản nhiên nói, nụ cười thêm vài phần thương hại, “Lão Thiên Quân cho ta trường sinh bất lão, ta nguyện bồi Thiên Quân đến hôi phi yên diệt. Đây là do ta nói.”

Không là lời hứa gì, chưa từng có lời hứa nào cả. Từ trước từ trước, rất lâu về trước, có một Thiên nô mới tới tò mò hỏi y, như thế nào được đến Thiên Sùng Cung. Khi đó vào dịp lễ, sắc trời xanh biếc, bên hồ dương liễu lả lướt, trên hành lang hoa rơi như tuyết, y nhìn hắn đứng tách biệt nổi bật giữa một đám người, bất giác thốt lên: “Lão Thiên Quân cho ta trường sinh bất lão, ta nguyện bồi Thiên Quân đến hôi phi yên diệt.”

Trải qua nhiều năm, chúng khẩu tương truyền (ý nói miệng truyền miệng), bất giác, một lời nói dối trở thành lời thề.

“Ta chỉ là một người phàm tục, được vào tiên cung đã là quá phận, lại càng không nên có tham vọng không chính đáng. Từ nay, ngươi vẫn như trước là Thiên Quân được tôn sùng vô song của ngươi, ta làm một phàm nhân an ổn tuân theo bổn phận của ta, quá khứ hết thảy tan thành mây khói. Được không?” Văn Thư bình tĩnh nhìn đôi mắt cuồng loạn của hắn, một tay chậm rãi hướng lên thân trên, hắn vội đưa tay kia ra đón, Văn Thư cũng không nắm lấy tay hắn, túm ống tay áo bị hắn giữ chặt, khớp xương dùng sức, mạnh mẽ xé rách, tiếng y sam rách toạc, y nhìn đôi đồng tử ngân tử sắc của hắn phút chốc mở to, “Ta hối hận rồi.”

“Không được…” Úc Dương không ngờ y lại quyết tuyệt như thế, bàn tay còn nắm thật chặt một mảnh tay áo của y, người nọ cũng rất nhanh rơi xuống, chớp mắt biến mất giữa mây khói mịt mờ, “Ngươi…”

Phía chân trời có vô số khói bụi loang loáng hạ xuống, Luân Hồi Bàn hãy còn ở giữa không trung chầm chậm xoay tròn, dưới bàn lại có vô số bụi mù bay về phía nhân gian.

Trước giờ, y luôn nhàn nhạt, thần sắc nhàn nhạt, nụ cười nhàn nhạt, khẩu khí nhàn nhạt, nhạt đến tưởng như nếu không giữ chặt sẽ lập tức hóa thành một luồng khói nhẹ theo gió tán đi. Hắn mỗi khi đưa tay đến, y luôn lui về phía sau, lui đến không thể lui nữa thì ánh mắt vẫn luôn lộ ra ý đồ trốn tránh, lại ra vẻ dũng cảm mà đứng thẳng bất động, làm cho người ta cảm thấy tức giận trong lòng. Luôn luôn như thế, mãi cho tới bây giờ, hắn đưa tay ra, y thối lui, rốt cục khiến cho y không đường lui nữa, xé rách tay áo, thà rằng hôi phi yên diệt cũng không nguyện ở bên cạnh hắn.

“Ta hối hận rồi.”

Bốn chữ cuối cùng của y lọt vào tai, tâm can như rạn nứt. Ngạo khí, lệ khí, tức giận, ngông cuồng, đều tiêu tán trong gió, tự tin sụp đổ, chỉ lưu lại một mảnh cô độc: “Ngươi yêu ta kia mà…”

— — — – – — – – – – – – – — ———- — – – – –

Hết chương 7

(1)   Phương Thiên Họa Kích:

(2)   Hôi phi yên diệt: dịch nghĩa là tro bay khói tàn. Văn Thư nói sẽ bồi Úc Dương đến khi trời đất sụp đổ, mọi thứ hóa thành tro bụi. Nhưng giờ chính Văn Thư đã hóa thành tro bụi trên Luân Hồi Bàn rồi! T_T

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜