Chương 516:Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Ngày hôm.

Ngày 30 tết.

Nguyễn Tri Hạ bị tiếng bước chân ngoài cửa đánh thức.

“Mấy giờ rồi?”

Cô mơ mơ màng màng hỏi Tư Mộ Hàn.

Giọng nói của Tư Mộ Hàn có phần khàn khàn: “Vẫn còn sớm lắm, em ngủ thêm lát nữa đi?”

Nguyễn Tri Hạ lắc đầu: “Không.”

Mặc dù bị đánh thức nhưng cô đã không còn buồn ngủ nữa.

Hai người cùng rời khỏi giường, thay quần áo và đi ra ngoài.

Dù sao hôm nay cũng là ngày lễ quan trọng nhất trong một năm, trên đường đi bọn họ đều gặp được những người giúp việc đang rất vui vẻ.

Khi hai người sắp đến nhà ăn thì điện thoại của Nguyễn Tri Hạ đổ chuông.

Là Tiêu Giai Kỳ gọi tới.

Nguyễn Tri Hạ do dự một lát nhưng vẫn nghe máy.

Trong điện thoại Tiêu Thanh hỏi cô với vẻ thăm dò: “Tri Hạ, khoảng mấy giờ thì con về để mẹ bảo người chuẩn bị trước.”

Nguyễn Tri Hạ thật ra chưa từng nghĩ tới chuyện về nhà mẹ đẻ chúc tết.

Cô gần như đã không còn tình cảm gì với nhà họ Nguyễn nữa, quan hệ mẹ con với Tiêu Giai Kỳ cũng chỉ là thùng rỗng kêu to.

Nguyễn Tri Hạ liền quyết định: “Đến lúc đó con sẽ cho người qua tặng đồ.

Nếu như mẹ quá bận thì bảo người giúp việc ra nhận là được.”

Lời nói của cô đã phá tan chút ảo tưởng cuối cùng của Tiêu Giai Kỳ.

Nhưng Tiêu Giai Kỳ nghĩ đến ngày đó bà ta đi tìm Nguyễn Tri Hạ lại bị Tư Mộ Hàn đánh đuổi.

Vì vậy, bà ta hỏi Nguyễn Tri Hạ: “Có phải Tư Mộ Hàn không cho con về đúng không?”

“Cái gì?” Nguyễn Tri Hạ không biết tại sao Tiêu Giai Kỳ có thể kéo Tư Mộ Hàn vào chuyện này.

“Lần trước mẹ và bố con cãi nhau vốn định tới nhà tìm con, kết quả bọn họ lừa mẹ nói là con không ở nhà.

Mẹ chờ ở bên ngoài, đến buổi tối khi Tư Mộ Hàn về lại đuổi mẹ đi.”

Tiêu Giai Kỳ nghĩ đến dáng vẻ của Tư Mộ Hàn ngày đó thì vẫn hơi khiếp sợ.

Nguyễn Tri Hạ ngẩn ra: “Thời gian Thẩm Sơ Hoàng thu nhận và giúp đỡ mẹ lần trước sao?”

“Đúng vậy.”

Nguyễn Tri Hạ không hề biết lần đó Tiêu Giai Kỳ đi tìm cô.Chuyện này Tư Mộ Hàn chưa từng nói qua.

Nguyễn Tri Hạ vì nghe điện thoại nên bước chân chậm lại, vốn dĩ cô đang đi ngang hàng với Tư Mộ Hàn nay lại đứng sau cách anh hơn hai bước chân.

Nguyễn Tri Hạ nghe những gì Tiêu Giai Kỳ nói, không tự chủ ngẩng đầu lên nhìn Tư Mộ Hàn.Tư Mộ Hàn cảm giác cô không theo kịp, vừa tầm quay lại nhìn cô.

Thấy cô cầm điện thoại nhìn mình chằm chằm, anh giật giật mày: “Mau lại đây.” “Tri Hạ?” Âm thanh của Tiêu Giai Kỳ vang lên trong điện thoại: “Sao con lại không nói gì?

“Không có gì thì con cúp đây.” Nguyễn Tri Hạ lạnh nhạt nói xong liền cúp điện thoại ngay lập tức, đi đến bên Tư Mộ Hàn.

Tư Mộ Hàn thấy cảm xúc của cô không đúng, nhăn mày nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ là cầm tay cô bước vào phòng ăn.

Đến chỗ ngồi ngồi xuống, Nguyễn Tri Hạ cũng không nhìn Tư Mộ Hàn một chút nào, Tư Mộ Hàn gắp đồ ăn cho cô cô cũng không phản ứng.

Xem ra là hoàn toàn rơi vào trạng thái cảm xúc của riêng cô rồi.

Tư Mộ Hàn nhớ lại cuộc điện thoại ban nãy của cô, anh đoán có lẽ là liên quan đến cuộc gọi đó.Ăn sáng xong Nguyễn Tri Hạ cũng không về phòng.

Cô đứng dậy nói với Tư Mộ Hàn một câu: “Em ra vườn đi dạo.”.

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜