Chương 1047:Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Cảnh Giác Cao Độ


Chương 1053: Cảnh giác cao độ

Vừa rồi nhân lúc Mặc Tu Nhân không chú ý, Lục Thành Ngôn đã vô tình nhấn điều khiển từ xa, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến mọi người có chút mơ hồ.

Mặc Tu Nhân vẫn bình tĩnh và điềm đạm, điều này có chút choáng ngợp.

Lâm Kim Thư kêu "hừ" một tiếng: "Em biết rồi!"

Mặc Tu Nhân vừa dứt lời, trực tiếp tháo tai nghe ra, yên lặng ngồi bừa một chỗ, chính là chỗ ngồi bên cạnh Sở Tuấn Thịnh.

Sở Tuấn Thịnh ngọ ngoạy muốn ngồi dậy, Mặc Tu

Nhân lập tức nhìn anh ta: "Anh muốn làm gì?" Sở Tuấn Thịnh nói: “Tôi muốn đi vệ sinh!"

Mặc Tu Nhân cau mày, nhưng vẫn cùng Tần Minh Xuân đưa Sở Tuấn Thịnh vào nhà vệ sinh.

Nhưng mà đến nhà vệ sinh, Sở Tuấn Thịnh lại không có ý định đi vệ sinh, anh ta chống tay lên tường, chậm rãi di chuyển bằng cái chân không bị thương còn lại, vịn vào tường, muốn từ từ ngồi xuống.

Mặc Tu Nhân nhìn không vừa mắt liền đi tới giúp anh ta.

Sở Tuấn Thịnh kéo cái chân tàn phế lại, ngồi trên mặt đất dựa vào tường nhà vệ sinh.

Mặc Tu Nhân cau mày: "Anh đang làm cái gì vậy?"

Sở Tuấn Thịnh nhướng mày liếc mắt nhìn Mặc Tu

Nhân, trên mặt kèm theo điệu cười, nhưng Mặc Tu Nhân có thể nhìn ra được trong đôi mắt của anh ta, rõ ràng giống như đang khóc: "Cậu hai Mặc, anh nói...!Tôi còn có thể đứng lên được không."? " Mặc Tu Nhân vẻ mặt bình tĩnh nói: "Chỉ là bị gãy xương bánh chè thôi.

Bây giờ y học tiến bộ như vậy nhất định có thể chữa khỏi được!"

Sở Tuấn Thịnh cười còn xấu hơn khóc: "Vậy sao? Nhưng...!anh cũng đã nhìn thấy tình trạng chân của tôi, nó giống như được nối với nhau.

Xương bánh chè của tôi đã hỏng hoàn toàn rồi.

Tôi thật sự còn có thể đứng lên được u?"

Mặc Tu Nhân nhắm mắt lại và cố gắng hết sức để kìm nén cảm xúc của mình: "Cho dù phải cắt bỏ, anh cũng có thể dựa vào đồ vật để đứng lên, chỉ cần anh có đủ nghị lực!

Sở Tuấn Thịnh khẽ nhíu mày đau đớn, nhưng anh ta vẫn cố gắng để không bị ngất xỉu: "Vậy sao? Cho dù có đủ kiên trì đứng lên, tôi cũng không có dũng khí đi tới trước mặt cô ấy một lần nữa!"

Mặc Tu Nhân biết rằng cô gái Sở Tuấn Thịnh nói đến là Vân Yến.

Anh ta cau mày: "Vân Yến sẽ cảm thấy đau lòng cho anh đó!"

Khóe miệng Sở Tuấn Thịnh mấp máy, đau lòng nhằm mắt lại: "Nhưng...!Tôi ghét bỏ chính bản thân mình bộ dạng của tôi có thể xứng với một người đẹp như cô ấy sao?"

Người đang yêu nhau đều mong bản thân mình hoàn hảo nhất trong mắt đối phương, dù trên thế giới không có người tốt, mọi người cũng đều cố gắng thể hiện bản thân tốt nhất với người mình thích!

Nhưng bây giờ, bác sĩ vẫn chưa đưa ra kết luận cuối cùng, Sở Tuấn Thịnh lại cảm thấy anh ấy không còn toàn vẹn nữa, từ nay về sau chỉ có thể làm liên lụy đến Vân Yến, vậy thì còn có tư cách gì để yêu Vân Yến.

Cho dù Vân Yến yêu anh ấy,nhưng anh ấy có còn đủ dũng khí để đem nửa thân tàn tạ của mình đến bên cạnh cô không?

Sở Tuấn Thịnh khóe mắt ươn ướt,anh ấy nhắm chặt hai mắt, không muốn Mặc Tu Nhân phát hiện ra điều khác thường: "Mặc Tu Nhân, anh đi ra ngoài đi!"

Mặc Tu Nhân cau mày: "Vậy thì khi Vân Yến tỉnh lại, tôi nên nói với cô ấy như thế nào."

Sở Tuấn Thịnh nghe vậy, hai tay nắm chặt vào nhau: "Chỉ nói hiện tại tôi không muốn gặp bất kỳ ai!"

Mặc Tu Nhân cau mày dữ dội, nhưng...!cuối cùng anh vẫn không đành lòng từ chối yêu cầu của Sở Tuấn Thịnh.

Anh ta là một người đàn ông, nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Sở Tuấn Thịnh, biết rằng vết thương ở chân đối với anh ta tổn thương và kích động rất lớn.

Anh ta thở dài: "Chờ đến khi bác sĩ khám cho anh rồi nói tiếp, bản thân đừng suy nghĩ lung tung, đợi Vân Yến tỉnh lại, tôi sẽ thuyết phục Vân Yến không đến quấy rầy anh!"

Sở Tuấn Thịnh dựa vào tường không nói gì

Mặc Tu Nhân xoay người đi ra ngoài, liền thấy vẻ mặt có chút lo lắng của Tần Minh Xuân nhìn anh ta, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng, mà Vân Yến vốn dĩ đang nằm trên mặt đất, đã được anh ta đặt ở trên giường.

Mặc Tu Nhân khẽ thở dài khi nghĩ đến tình cảnh của Sở Tuấn Thịnh.

Tần Minh Xuân liếc nhìn cánh cửa nhà vệ sinh đóng chặt, thấp giọng nói: "Bên ngoài rốt cuộc chuyện là thế nào?" Căn phòng này không chỉ chống cháy nổ, mà còn cách âm rất tốt, tuy rằng Tần Minh Xuân đã từng trải qua chuyện chấn động lòng người này, mặc dù trong lòng đã suy đoán ra vài phần, nhưng vẫn có chút mông lung.

Mặc Tu Nhân lấy tay xoa ấn đường, vẻ mặt có chút mệt mỏi: " Cũng gần giống như anh đoán.

Chúng tôi tới giúp anh ấy.

Kết quả...!tôi tới phía dưới mới biết.

Lục Thành Ngôn này là một kẻ điên,anh ta thực sự đã chôn thuốc nổ ở bên dưới.

Nói chính xác, anh ta đã sớm tính đường lui cho mình.

Căn phòng này chính là nơi lui về của anh ta.

Căn phòng này bình thường giống như một cái hộp vuông.

Có người nói rằng nó sử dụng một loại vật liệu mới có thể phòng chống cháy nổ.

Anh ta muốn cho mọi người nổ chết ở bên ngoài.

Chỉ là, tôi đã sớm bảo Lâm Kim Thư xâm nhập vào hệ thống của phòng thí nghiệm dưới lòng đất này, biết được chuyện này,cho nên lao vào trước đẩy anh ta ra, nhưng tôi không ngờ chuyện ngoài ý muốn lại đột nhiên xảy ra như vậy.

Sở Tuấn Thịnh vì cứu Vân Yến...!Nói đến đây, Mặc Tu Nhân thở dài: "Nếu tôi biết điều này sẽ xảy ra, có lẽ tôi nên thay đổi kế hoạch của mình!"

Tần Minh Xuân an ủi: "Anh không phải thần thánh, làm sao có thể đoán trước được mọi chuyện? Tôi biết, sự việc ngoài ý này khiến anh khó chịu, nhưng...!không ai có thể nghĩ rằng sẽ xảy ra sự việc ngoài ý muốn như vậy.

Hơn nữa, Lục Thành Ngôn điên cuồng như vậy, cho dù là anh thay đổi phương thức, anh ta cũng chưa hắn sẽ không cho chỗ này nổ tung!"

Khi Mặc Tu Nhân nghe thấy lời này, mắt anh ấy lóe lên và anh ấy không trả lời.

Đúng lúc này, phía trên nhà máy bỏ hoang ở ngoại ô phía tây, Cảnh Hạo Đông từ chỗ Lâm Kim Thư biết được tình hình, đã sắp xếp nhân viên y tế đến đây.

Các nhân viên y tế và cảnh sát vẫn chưa đến.

Sở Hạnh Từ vội vàng chạy tới.

Nhìn Sở Hạnh Từ, Cảnh Hạo Đông một chút ý tốt cũng không có, anh ta biết rõ trước kia Sở Hạnh Từ như nào lại nhận nhầm kẻ thù và muốn hủy hoại nhà họ Tần, cho dù sau này anh ta đã xin lỗi Mặc Tu Nhân và thừa nhận mình sai.

Tuy nhiên, sai chính là sai, Cảnh Hạo Đông khinh thường không tha thứ cho anh ta.

Hơn nữa, nếu không nhờ sự lợi hại của Mặc Tu Nhân, nói không chừng nhà họ Tần đã thực sự bị anh em nhà Sở Hạnh Từ làm cho tan nát.

Tất nhiên, điều khiến Cảnh Hạo Đông tức giận nhất chính là Lục Thành Ngôn,Sở Hạnh Từ là một người anh trai, cho dù cha mẹ không còn nữa, anh ta cũng không nên dạy dỗ em trai mình trở thành như vậy, nếu không phải do sai lầm của anh ta, Lục Thành Ngôn sẽ không trở thành bộ dạng của một kẻ điên cuồng như ngày hôm nay.

Cảnh Hạo Đông chỉ nghe Mặc Ngôn nói một lần đã đoán ra kế hoạch của Mặc Tu Nhân, ngoài ra Lâm Kim Thư sau đó đã nói cho anh ta một phần sự thật, về cơ bản anh ta ghép lại biết được tất cả sự thật.

Chỉ cần nghĩ đến những chuyện đã xảy ra bên dưới, lòng anh như nặng trĩu.

Sở Hạnh Từ nhìn thoáng qua đã biết Cảnh Hạo Đông bây giờ là người quản lýở đây, anh ta sải bước đi tới: "Anh Cảnh, phía dưới hiện tại như thế nào, anh có biết không?"

Cảnh Hạo Đông nhìn anh ta và chế nhạo: "Anh muốn hỏi ai? Hỏi Mặc Tu Nhân sao? Hay người em trai điền của anh?"

Sở Hạnh Từ sắc mặt thay đổi: "Lúc trước tôi nhận được điện thoại của Thành Ngôn, cảm thấy cảm xúc của em ấy có chút không đúng.

Tôi sợ xảy ra chuyện gì đó nên mới đến xem tình hình!"

Cảnh Hạo Đông nhìn anh ta giễu cợt: "Anh không phải là không biết biết Lục Thành Ngôn đang ở đâu sao? Thế nào, bây giờ xảy ra chút chuyện liền lo lắng, cảm nhận được rồi à? Cái gì cũng đều biết hết rồi ư?"

Sở Hạnh Từ nhíu mày: "Anh Cảnh, anh không cần phải ác cảm với tôi như vậy.

Tôi chỉ muốn biết một số tình huống cụ thể.

Hơn nữa, trước đây tôi cũng không biết Thành Ngôn ở nơi nào, lúc các người đến tìm em ấy, em ấy mới nhắc tới chỗ ở này, hỏi tôi rằng có phải tôi nói với mấy người rằng em ấy đang ở đây! "

Cảnh Hạo Đông nghĩ về những gì Mặc Tu Nhân đã nói ở nhà anh ta trước đây, đại khái có thể tin rằng lúc trước Sở Hạnh Từ thật sự không biết.

Tuy nhiên, cho dù như vậy, vẻ mặt của anh ta đối với Sở Hạnh Từ vẫn không có chút biểu hiện gì tốt: "Tổng giám đốc Sở còn phải hỏi ta sao? Anh cứ mở to mắt nhìn về phía trước, trừ phi anh mù không nhìn thấy những gì đã xảy ra!".

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜