Chương 10:Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử

Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử - Viết Lễ Bộ

Đến chạng vạng, Sở Quảng mới trở lại.

Ruộng trong nhà bởi vì chuyện của Sở Từ đều bán đi, hắn liền đi khắp nơi làm thuê cho người khác, một ngày cũng có thể kiếm được mười mấy hai mươi văn.

Chẳng qua người nông gia đều không hào phóng, tiền thì vui vẻ cho, thức ăn lại rất kém.

Sở Quảng ngày này chỉ uống lên hai chén cháo, phỏng chừng gạo vớt lên cũng không được một nắm.

Như vậy, lão thái thái nhà kia còn ở trong tối oán trách bọn họ ăn nhiều.

Sở Quảng có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không có giống những người khác, cố ý làm một hồi nghỉ một lát, không nỗ lực làm việc.

Hắn chỉ muốn sớm một chút làm cho xong việc, lại đi tìm một người chủ tốt khác.

Còn chưa đi đến cửa nhà, một mùi hương thơm bay vào mũi liền đem cả người hắn đều bao bọc lấy.

Hắn không tự giác mà dùng sức ngửi ngửi, khoảnh khắc mùi hương bị hít vào, bụng hắn cũng đói cồn cào.

Này nhà ai ăn tết đâu? Cũng quá không chú ý, không năm không tiết (Không phải năm mới không phải ngày lễ) này không phải làm người thèm sao?

Sở Quảng trong lòng nghĩ như vậy, hắn đi vào nhà, kết quả phát hiện kia cổ mùi hương càng ngày càng nồng đậm, giống như từ trong nhà hắn truyền ra!

Trên bàn bày một nồi sủi cảo đã nấu chín, mỗi cái đều trắng tinh trơn trượt, da mỏng nhân lớn.

"Đại ca đã về rồi? Mau đi rửa tay lên bàn, chỉ chờ ngươi." Sở Từ cầm mấy song chén đũa đi ra, sau đó lại quay đầu nhìn vào hậu viện kêu, "Các ngươi cũng mau ra đây, có thể ăn cơm."

Sở Quảng đang tự hỏi những người trong lời này là ai? Kết quả liền thấy con của hắn cùng thợ săn Tần tiểu ca thôn bên cùng nhau đi ra, hai người trong tay đều cầm cái Ná hình thù kỳ quái kia.

Sở Tiểu Viễn bĩu môi đầy mặt không phục, ánh mắt Tần Chiêu so với y rõ hơn, sức lực so với y cũng mạnh hơn, y cảm thấy chính mình đã thua.

"Dẩu cái miệng làm gì? Đi tìm nương ngươi hỏi mấy văn tiền, lên đầu thôn mua lấy hai hai lượng rượu đi." Sở Quảng phân phó nói.

"Đại ca, rượu Tần tiểu ca mang theo, nhà y tự mình nhưỡng rượu hổ cốt, uống vào rất bổ." Sở Từ ngăn lại Sở Tiểu Viễn, xoay người đi đến phòng bếp ôm cái bình rượu nhỏ ra ngoài.

Tục ngữ nói, Giáo tử tựu tửu, việt hát việt hữu*.

Trên bàn ba nam nhân uống vui vẻ vô cùng, những người khác cũng chỉ lo vùi đầu ăn sủi cảo.

*Giáo tử tựu tửu, việt hát việt hữu: Sủi cảo như rượu, càng uống càng có.

Một câu nói của người Trung Quốc, lịch sử nó dài dòng lắm, đại khái câu này chính là một câu mời rượu, là sự kết hợp giữa rượu và đồ nhấm ở trên bàn tiệc, Sủi cảo là dai thích hợp làm đồ nhấm.

Sủi cảo và rượu cũng là văn hóa cùng truyền thống của Trung Quốc.

Sủi cao bên trong nhân ngoại trừ thịt heo ở ngoài còn có rau dại, Thẩm Tú Nương khi trộn nhân sủi cảo cho thêm chút dầu vừng vào, thành phẩm ăn lên vừa tươi lại mềm, ngon miệng mà không dầu mỡ, ăn một lần có thể làm người ta nhớ đến nửa năm.

Thẩm Tú Nương dùng đại khái ba cân bột mì, một đốn đã bị ăn sạch rồi.

Sở Quảng cùng Tần Chiêu thân là sức chiến đấu chính, hai người bọn họ ăn gần hết một nữa.

Sở Tiểu Viễn ai oán mà nhìn thoáng qua trong chén còn lại hai cái sủi cảo, buồn bực mà ô một tiếng, ăn cơm cũng thua......!

Gà con mỗi ngày một lớn lên, ngày tháng mỗi ngày một trôi qua, trong nháy mắt, cũng đã vào tháng mười.

Sở Từ đến sau tết Trung thu, bất tri bất giác đã gần một tháng rưỡi.

Lần trước hắn đi trấn trên giao khuôn mẫu sáu cuốn thoại bản, tổng cộng đã đổi được tất cả một lượng bạc tử.

Hắn đem tiền kia cho tẩu tử dùng trong nhà.

Có số tiền này, trong nhà xem như thở phào nhẹ nhõm một hơi, bằng không nhà bọn họ liền ngay cả tiền mua quà lễ đều không có.

.

Truyện Hệ Thống

Lại quá mấy ngày, chính là ngày một hậu sinh trong thôn cưới vợ.

Này sau núi tên Hà Tam Lang, năm nay cũng mới 18 tuổi, thời điểm đi theo sư phó hắn đi khắp nơi làm gia cụ, gặp được một cô nương thôn bên cạnh.

Hai người âm thầm thân thiết một đoạn thời gian, có ý với nhau, Hà Tam Lang liền làm cha mẹ đi cầu hôn cho hắn.

Cô nương này gia cảnh khá tốt, cha mẹ cũng không phải người hung ác, không có chút nào khó xử hắn đã đáp ứng rồi.

Trong thôn có cái tập tục, hôn sự hay tang lễ toàn bộ thôn đều phải đi, còn giống như xây nhà hay sinh hài tử linh tinh, cũng chỉ cần mời bạn bè thân thích là được.

......!

Ngày khai tiệc, mọi người đều mang lên đồ vật đi Hà gia.

Chính là Hà gia hiện tại đang gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, nguyên nhân là lão phu tử viết lễ bộ cho bọn hắn hôm nay ăn trúng đồ ăn không sạch sẽ bị đau bụng, đã bị người trong nhà đưa đến trấn trên xem đại phu.

Thứ Lễ bộ này rất quan trọng, sau này đi nhà người khác đáp lễ đều dựa theo cái này đi, bằng không người khác đem nhiều ngươi đem ít, điều này thật xấu hổ.

(Lễ bộ ở đây có lẽ là sách ghi chép quà tặng)

Trong thôn có nhiều người biết viết chữ, nhưng là có thể viết một tay hảo tự, cũng liền ít ỏi mấy người.

Lúc này liền có người đề nghị, nếu không đi Sở gia tìm Sở Từ.

"Sở tú tài có thể tới giúp chúng ta viết sao?" Hà mẫu có chút lo lắng, nhân gia chính là Tú tài a.

"Có được hay không trước đi hỏi đi, quê nhà hàng xóm, ta nhìn Sở tú tài hiện tại tính tình rất ôn hòa." Thôn trưởng nói.

"Cũng đúng, ta đây bây giờ liền đi hỏi một y một chút." Hà lão hán xách lên một bao kẹo mừng, lập tức hướng Sở gia đi.

Người Sở gia hôm nay cũng đầy đủ, có tiệc rượu ăn Sở Quảng có thể nghỉ ngơi một ngày.

Hắn đang ngồi ở trong viện đan sọt tre, đột nhiên nhìn thấy Hà lão hán đứng ở ngoài cửa nhà hắn.

"Hà đại bá, Tam Lang nhà ngươi hôm nay không phải cưới vợ sao? Ngươi như thế nào rãnh rỗi đi tới nhà ta đâu? Mau tiến vào ngồi."

Sở Quảng thực nhiệt tình, Hà lão hán có chút ngượng ngùng, sau khi y cầm kẹo mừng trong tay đưa cho Sở Quảng mới mở miệng.

"Sở lão đại a, ta có chút việc muốn tìm Sở tú tài nhà ngươi giúp một chút, không biết hắn có ở nhà không?" Hà lão hán có chút gấp gáp, trong nhà còn một đống chuyện đang chờ, nếu là tiệc rượu sơ sài, về sau vợ chồng son nháo mâu thuẫn làm sao bây giờ?

"Tiểu nhị a, ra ngoài đây một chút, Hà đại bá có việc tìm ngươi." Sở Quảng nghiêng đầu hướng bên trong kêu một câu, sau đó lại mời Hà phụ ngồi xuống, y lúc này mới miễn cưỡng đặt mông ngồi xuống một chút.

"Hà đại bá tìm tiểu chất có chuyện gì, cứ nói đừng ngại." Trước mặt người ngoài, Sở Từ luôn duy trì hình tượng nhất phái văn nhã của mình.

"Sở tú tài, là chuyện này.

Tam Lang nhà ta hôm nay không phải thành thân sao? Vốn dĩ mời Trương phu tử viết Lễ bộ cho nhà ta, kết quả không khéo, Trương phu tử hôm nay đột nhiên không thoải mái, ta lúc này trong chốc lát cũng tìm không được người khác.

Ngươi là người có học vấn nhất thôn chúng ta, ta liền mạo muội tới cửa, muốn mời ngươi giúp ta trong lúc cấp bách, viết một cái lễ bộ này." Hà lão hán dùng ánh mắt chờ đợi nhìn Sở Từ, sợ hắn sẽ cự tuyệt.

"Đây là chuyện tốt a, ta rất sẵn sàng lây chút không khí vui mừng, Hà đại bá yên tâm, ngươi đi về trước, ta thu thập một chút liền theo sau đến."

Hà lão hán thấy Sở Từ một lời đáp ứng, trên mặt còn cười ha hả, trong lòng tức khắc không còn lo lắng.

"Đa tạ đa tạ, ta đây liền đi về trước, còn một đống chuyện cần ta lo đâu." Người nông gia đều là người thật thà, cũng sẽ không biết làm những chuyện giả vờ ba phải, nói đi xoay người liền đi rồi.

Sở Từ trở về phòng đem quần áo trên người thay ra, thay đổi một kiện lễ hội, sau đó dẫn theo hộp mực cùng bút lông của mình đi đến Hà gia.

Một cái đầu nhỏ từ trong phòng dò ra tới, vội vàng đuổi kịp bước chân Sở Từ.

Sở Quảng muốn gọi y lại cũng không kịp.

"Nhãi ranh này, cả ngày đi theo tiểu nhị, một chút cũng không nghĩ đến ta người cha này." Sở Quảng đối với Thẩm Tú Nương mới vừa ra oán giận nói.

"Đi theo tiểu nhị còn không tốt a? Thúc nó bản lĩnh so với hai chúng ta đều lớn hơn, tùy tiện học một chút liền đủ cho nó ăn cả đời." Thẩm Tú Nương một chút cũng không ăn dấm.

"Ngươi nói cũng phải." Sở Quảng nghĩ đến đệ đệ nhà hắn ưu tú, hắc hắc cười hai tiếng lại tiếp tục bận việc.

Phu thê hai người ở bên ngoài đối với mọi người đều có chút trầm mặc, nhưng khi hai người ở chung với nhau lời nói có nói hay không cũng như nhau.

Có lẽ đây chính là không phải người một nhà không tiến vào một cửa.

(Nghĩa là những người sống cùng nhau tính cách thường giống nhau và sở thích cũng tương tự nhau.)

Lại nói Sở Từ, hắn đem theo đồ vật cùng dẫn theo Sở Tiểu Viễn cùng nhau đi vào Hà gia, người Hà gia mời hắn ngồi trên ghế trên, sau đó lại là bày trà bánh, lại bày mâm đựng trái cây, thoạt nhìn thật sự nhiệt tình.

Ghế trên này Sở Từ đẩy không xong, hắn hôm nay thân phận có thể so tân nhân còn muốn lớn.

Hắn cũng không trì hoãn nhiều lắm, đầu tiên liền đem lễ bộ muốn tới, nhìn như tùy ý mà lật lật xem trước nội dung, trên thực tế hắn là muốn tìm hiểu quy củ lễ bộ.

May mắn lễ bộ rất đơn giản, Sở Từ vừa nhìn liền hiểu.

Hắn lật đến chỗ trang trống phía sau, hỏi: "Này ai tới trước a?"

"Ai tới trước liền chép trước, Sở tú tài, ngươi trước chép nhà ta.

Vương Tứ Hải, đem theo 50 văn tiền." Một phụ nhân chen qua tới nói.

Nàng báo chính là tên của nam nhân trong nhà, Sở Từ ở phía trên viết ba cái chữ to Vương Tứ Hải, lại ở dưới viết lên 50 văn.

Người bên cạnh đều vây quanh xem, thấy chữ dưới tay hắn xinh đẹp nói không nên lời, liền không tiếc lời khen ngợi.

Sở Tiểu Viễn có chung vinh dự đứng ở bên cạnh tiểu thúc y, mỗi khi nghe được một câu khích lệ nụ cười trên mặt liền tăng thêm một phân, giống như người khác chính là đang khen ngợi y.

Sở Từ một bên đáp lại mọi người, một bên ở trên giấy chép lại tên quà tặng cùng tiền mừng đại gia.

Sở Từ đang ở trong lòng cảm thán nơi này không khí nghi lễ so với ở hiện đại hoàn toàn không giống nhau, không chút nào nhận thấy được bản thân đã trở thành đề tài nói chuyện của mọi người.

"Tiểu cô a, Sở Tú tài thôn các ngươi đã nói qua hôn sự chưa?" Người hỏi chuyện tràn ngập hy vọng.

"Không đâu, người bình thường, nào dám trèo cao đến Sở gia? Sở tú tài về sau chính là phải làm đại quan, sao có thể dễ dàng liền bàn chuyện cưới hỏi." Người đáp lời lại không dám cho nàng hy vọng, người bộ dáng giống như Sở tú tài, cưới tiểu thư trong thành cũng còn kém, người nhà quê nghĩ cũng không cần nghĩ, bởi vì nghĩ cũng không được gì.

"Cũng phải, ở huyện Viên Sơn chúng ta, có ai không nghe nói qua Sở tú tài, đều nói hắn là Văn Khúc Tinh* hạ phàm đâu! Hôm nay nhìn thấy người, quả nhiên là lớn lên thật đẹp a." Người này cũng không nhụt chí, nàng mới vừa rồi cũng chính là thuận miệng hỏi.

*Văn Khúc Tinh: Văn Khúc Tinh quân là vị tinh tú chuyên cai quản công danh và thi cử của con người thế gian.

"......"

Bên ngoài vang lên tiếng pháo bùm bùm, cuối cùng đem tầm mắt mọi người đều dời qua.

Sở Từ nắm lấy cơ hội lén duỗi duỗi tay chân, lại nắm chặt tay, giải tỏa một chút cảm giác cơ bắp căng cứng.

Trong nữa ngày này, đều so với hắn ở nhà đơn giản mà họa một ngày còn muốn mệt hơn.

Sở Tiểu Viễn cũng coi như ngồi im, bồi hắn ở chỗ này ngồi một buổi sáng.

Ở bên ngoài náo nhiệt như vậy, y cuối cùng là ngồi không yên.

"Đi thôi, đi xem tân nương tử." Sở Từ vỗ vỗ đầu Sở Tiểu Viễn, cho y một cái cớ.

"Ân!" Sở Tiểu Viễn chỉ chờ những lời này, Sở Từ vừa dứt lời liền xông ra ngoài.

Sở Từ bật cười, hắn nghĩ, lần sau phải làm tiểu tử này tự mình mở miệng mới được..

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜