Chương 55:Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử

Tiến Thiếp Quốc Tử Giám

Editor: Xin lỗi đại gia, tới đây ta mới chợt nhận ra có mấy chổ ta gõ sai.

Dương huyện lệnh là Lão phụ mẫu, không phải lão phụ tử.

Nên nếu đọc thấy sai nhắc ta một cái nha! Mấy chương đầu gõ đúng mà về sau, ta gõ thuận tay không để ý, cáo lỗi với đại gia! Rãnh ra sẽ xoát lại một vòng....~!

- ----------

Nhóm phu tử Huyện Học chờ ở bên ngoài, nghe được lời nói bên trong truyền đến không khỏi hai mặt nhìn nhau, sau đó cùng ý tưởng mà đem ánh mắt hâm mộ nhìn Tần phu tử.

Dạy ra được đồ nhi như vậy a!

Tần phu tử sắc mặt phức tạp, hắn xác thực không nghĩ tới Sở Từ sẽ cự tuyệt Chúc đề học đề nghị đặt tự cho.

Lúc ấy vừa nghe, hắn xác thực có vài phần mất mát, kỳ thật hắn đã giúp Sở Từ nghĩ tốt một cái tự, chỉ chờ đến sinh thần Sở Từ, tới cửa thỉnh hắn làm khách mời danh dự.

Nhưng ở phương diện khác, hắn lại vui mừng vì Sở Từ ưu tú, nếu là có thể được Chúc đề học đặt quan tự, sau này là tiền đồ vô lượng.

Trong nháy mắt Sở Từ cự tuyệt, hắn kỳ thật là tức giận, cảm thấy y quá mức nhi nữ tình trường, không biết tính toán cho bản thân.

Nhưng sau đó chính là tràn đầy kiêu ngạo.

Cả đời này, thu được một đồ đệ như vậy, đã là đủ rồi.

Đến giữa trưa, Dương huyện lệnh mở tiệc khoản đãi, đặc biệt đem bốn người Sở Từ kêu đi bồi tịch.

Chúc đề học đối với ân sư trong miệng Sở Từ cũng sinh ra một tia hứng thú, liền làm Khổng sơn trưởng đem hắn cũng mời đến.

Trong bữa tiệc, mọi người thôi bôi hoán trản*, nói chút chuyện thú vị mà mỗi người từng biết.

Sau khi Chúc đề học cùng Tần phu tử nói chuyện với nhau, nói: "Ta thế mới biết, học sinh này của ngươi vì sao sẽ giữ gìn cho ngươi như vậy."

*Thôi bôi hoán trản: Đẩy chén đổi ly, kính rượu nhau, hình dung quan hệ giao hảo.

"Đại tông sư quá khen, ngu đồ không biết lễ nghĩa, mạo phạm đại tông sư.

May mắn đại tông sư khoan hồng độ lượng, không so đo với hắn."

"Ngươi đã là cử nhân, vì sao không mưu cái viên chức đâu?" Thi đậu cử nhân liền có nghĩa bước lên con đường làm quan, cho dù Thi Hội không qua, cũng là có thể đi bổ chức quan.

"Đa tạ đại tông sư quan tâm, bất quá so với làm quan, vẫn là thân phận phu tử này càng thích hợp tại hạ." Tần phu tử kỳ thật đã làm quan tri huyện nửa năm, chỉ tiếc một lần đó làm hắn thương tâm, cố phẫn mà từ quan về quê cũ, làm một vị phu tử nhàn vân dã hạc* càng thêm tự tại.

*Nhàn vân dã hạc: Ý tứ là chỉ sinh hoạt nhàn tản, người thoát ly thế sự.

"Hóa ra là như thế, bất quá giáo hóa nhân tài cũng là công đức rất lớn, cùng làm quan cũng không có gì khác nhau."

"......"

Sau bữa tiệc, Chúc đề học đi phòng nghĩ do huyện nha an bài, lúc sau hắn sai người đi thỉnh Mạc Đạo Viên cùng Sở Từ lại đây.

"Năm ngoái ít nhiều ngươi hiến chi sách cứu trợ thiên tai, mới giải được khốn cảnh Mạc Bắc.

Tấm bảng này chính là hồi quỹ, ngươi có vừa lòng?" Ở đây không có người ngoài, Chúc đề học cũng liền đi thẳng vào vấn đề, y quan sát Sở Từ cả buổi sáng, cảm thấy hắn không phải cái loại người không biết chừng mực.

"Có thể vì triều đình giải ưu, học sinh vô cùng vui mừng, hiện giờ lại được Đề học đại nhân coi trọng, ban cho tấm bảng này, chỉ vài từ khó có thể diễn tả tâm tình ngô." Thứ này chính là có tiền cũng đổi về không được, treo lên có thể phúc cập con cháu, thậm chí toàn bộ địa phương đều có thể cùng nhau thơm lây.

"Trừ cái này ra, ta còn có một thứ phải cho ngươi." Chúc đề học ra hiệu, Mạc Đạo Viên tiến lên một bước, đưa cho Sở Từ hai tấm danh thiếp.

"Đây là ——" Sở Từ mở ra nhìn, tức khắc thất thanh, đây là tiến thiếp, đề cử người cầm thiếp vào Quốc Tử Giám Tây Giang tỉnh nhập học.

Quốc Tử Giám này lúc ở tiền triều chỉ tồn tại ở Kinh Sư, sau □□ thượng vị, nói chỉ có một khu nhà, không thể quảng nạp tất cả chi sĩ có tài trong thiên hạ, cho là bất hạnh của triều đình, liền ban xuống thánh chỉ, mỗi hai tỉnh liền nhau thiết lập một khu nhà Quốc Tử Giám, cả nước tổng cộng có bảy sở, Kinh Sư độc chiếm một khu nhà.

Học sinh đi học ở trong đó xưng là giám sinh.

Cái từ giám sinh này, mọi người đều nghe nói qua.

Sở Từ thậm chí còn đem 《 Lâm Tử Tiền Nghiêm Giám Sinh 》 làm nội dung của khóa học công khai.

Cái từ này, kỳ thật có thể cùng đẳng cấp với Nha Nội*.

Quốc Tử Giám là học phủ cao nhất trong tỉnh thậm chí quốc gia, chỉ có cống sinh cùng ấm sinh mới có thể vào đọc sách, lúc sau gọi chung là giám sinh.

*Nha Nội: Trong vòng cung cấm.

Đại khái là để chỉ những thành phần con cháu quan lại truyền thừa chức vụ của cha ông.

Cống sinh này, chính là người được các phủ đề học tiến cử đi lên, mỗi hai năm tiến cử một lần, một lần một người.

Chúc đề học thăng nhiệm Tỉnh Đề học quan đã là ván đã đóng thuyền, cho nên y có hai tờ danh thiếp.

Động tác ngầm tiến cử này tính là vô cùng lớn, sớm đã không còn công chính lúc mới vừa ra mắt nữa.

Ấm sinh càng là vừa nhìn hiểu ngay, căn cứ tổ tông quan viên phúc ấm nhập học, chính là ấm sinh, đương nhiên, quan viên này chỉ hạn quan ngũ phẩm trở lên, hơn nữa một nhà chỉ ấm một người, con cháu tri phủ còn có thể miễn cưỡng nhập học.

Quốc Tử Giám học sinh có mấy cái chỗ tốt, bọn họ là trực tiếp tham gia Thi Hương, không chịu danh số Tú tài hạn chế.

Người Thi Hương rớt cũng là có thể tham gia khoa thí khảo hạch để lấy danh cử nhân, người được chấm đậu cũng có thể tham gia Thi Hội.

Này cũng coi như là triều đình cho bọn quan viên phúc lợi, giúp con cháu bọn hắn mở một cái đường rộng rãi.

Có tờ giấy này, hắn cũng có thể buông tâm đi trị Xuân Thu, không cần lo lắng vạn nhất sau khi thi rớt nên làm cái gì bây giờ, đây là một cái đường lui.

Đương nhiên, Thi Hương vẫn là muốn làm hết sức, trúng cử cùng bổ cử, hoàn toàn chính là hai việc khác nhau.

Người bổ cử Thi Hội vô luận khảo thật tốt, đều chỉ có thể lấy là vài tên dưới cuối, trừ phi ngươi còn có thể ở trên Thi Đình tỏa sáng rực rỡ, mới có khả năng xuất đầu.

Sở Từ thế mới biết, hắn lúc trước viết tờ giấy mỏng kia rốt cuộc đổi lấy cái gì.

Tuy rằng những người khác được chỗ tốt chỉ biết càng nhiều, nhưng hắn chỉ là một giới tú tài, nếu không có người trên đầu tiến cử, cả đời cũng đưa không có được tờ giấy kia, trong đó được mất ngược lại không cần để ý tới.

Sở Từ thật sâu mà nhìn Chúc đề học cúi đầu, cảm tạ ân tình y dìu dắt.

Ở nơi cổ đại chế độ giai cấp hết sức khắc nghiệt, bọn họ làm quan lớn nếu muốn lừa gạt hắn quả thực dễ như trở bàn tay, có thể gặp được như vậy, kỳ thật xem như hắn may mắn.

Sau khi Sở Từ từ chổ Đề học cáo từ, cùng Mạc Đạo Viên cùng nhau đi ra ngoài.

"Sở Từ đa tạ lão tiên sinh dìu dắt, nếu không có lão tiên sinh, hôm nay ta cũng liền không đạt được hết thảy những điều này."

Mạc Đạo Viên cười nói: "Bất quá đôi bên cùng có lợi thôi, ngươi cũng không cần cảm tạ ta, ngược lại là ta thơm lây." Đợi sau khi Chúc đề học thăng nhiệm Tỉnh Chính đề học, y cũng có thể càng tiến thêm một bước, từ Phân tuần đạo thăng làm Cam Châu phủ đề học, đừng nói bọn họ kém một bậc, cho dù tính chỉ là kém hơn nửa cấp, cũng là rãnh trời mà rất nhiều người cả đời cũng vượt không qua.

Sở Từ còn chưa bước ra khỏi nha môn, một nha sai liền hướng tới hắn vội vội vàng vàng mà chạy tới: "Vị thư sinh này chính là Sở tú tài? Huyện lệnh đại nhân thỉnh ngươi đến hậu đường nói chuyện một chút."

Sở Từ bất đắc dĩ, ngày hôm nay giống như đi chợ, nhưng không có biện pháp, hắn vẫn là không thể không đi.

Lúc Dương huyện lệnh nhìn thấy Sở Từ tươi cười đầy mặt: "Lão hữu tới? Mau mau mời ngồi.

Ta hôm nay mời ngươi tới, là muốn cùng ngươi thương nghị một chuyện ngày mai đi Trường Khê thôn treo bảng."

Theo lý mà nói, Trường Khê thôn có "Hiền Lương Phương Chính", như vậy cửa thôn bọn họ nên dựng một tòa đền thờ, trên viết "Nhân thiện chi thôn", lại đem tấm biển treo ở trong từ đường Sở gia, cho hậu nhân chiêm ngưỡng.

Nhưng vấn đề liền ở Sở gia gia là chạy nạn tới đây, bài vị của chính y đều dựng ở từ đường trong thôn.

Hiện tại muốn đi dựng lên một tòa từ đường thời gian căn bản không kịp, hơn nữa tấm biển cũng không thể vẫn luôn gác ở chỗ này, cho nên tri huyện tìm tới Sở Từ, xem hắn nói như thế nào.

"Đặt ở trong từ đường trong thôn đi.

Sở Từ là người Trường Khê thôn, trong thôn trưởng bối hương lân đối đãi ta rất tốt, hôm nay Sở Từ may mắn được tấm bảng này, tất nên để mọi người trong thôn cùng nhau hưởng vinh dự này."

"Lão hữu đại nghĩa nha! Ta đây liền phái người đi xuống thông tri, ngươi ngày mai liền đi xe ngựa huyện nha, theo ta cùng đi đi."

"Lão phụ mẫu từ ái chi tâm, học sinh từ chối thì bất kính."

"Nga, đúng rồi.

Mấy ngày trước đây hiệu sách quản sự tới tìm Thư biện, nói là trước đó vài ngày đã đem mớ đề tập cuối cùng bán hết.

Phần nhuận bút kia của ngươi, cũng là thời điểm kết, bản quan đợi lát nữa sai người của hiệu sách đưa tới cho ngươi đi."

"Đa tạ lão phụ mẫu."

Sở Từ trong lòng mừng thầm, tiền tới, có thể về thôn làm huynh trưởng xây biệt thự lớn.

......!

Trường Khê thôn hôm nay có đại sự.

Trời chưa sáng thôn trưởng đã khiến cho mọi người dậy dọn dẹp con đường từ cửa thôn đến từ đường, cần phải không cho một viên đá một cây cỏ dại xuất hiện ở bên trên.

Trừ cái này ra, hắn còn gọi mấy nam đinh cường tráng đi quét từ đường, đem nóc nhà cùng trên xà nhà đều rửa sạch một chút.

Nếu không phải hắn đêm qua mới nghênh đón người huyện nha công đến, chỉ sợ hắn đều muốn đem từ đường quét một tầng sơn đỏ mới.

Các thôn dân nghị luận sôi nổi, cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra.

Có người có tâm nhìn thấy thôn trưởng phu nhân cùng nàng con dâu trên tay cầm đồ vật đi tới Sở gia, liền suy đoán là Sở gia có chuyện tốt gì phát sinh.

"Lão tẩu tử, đây là ta tháng này mới vừa may bộ đồ mới, còn chưa tròng lên, ngươi thử xem có vừa hay không? Nếu không vừa chúng ta lập tức liền sửa."

"Tú Nương muội tử, xiêm y trên người của ngươi cũng nên thay đi, xiêm y này của ta đã bận qua hai lần, ngươi đừng ghét bỏ.

Thân hình của ta so với ngươi lớn hơn, ngươi chính là đang mang thai cũng không thành vấn đề.

Đúng rồi, ta cũng mang đến một bộ áo mới cho đương gia các ngươi, ngươi mau lấy vào trong đi làm hắn thay."

Mẹ chồng nàng dâu thôn trưởng gia hai người ngươi một lời ta một ngữ, đem Sở gia ba người làm đến đầu óc phát ngốc, này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Như thế nào êm đẹp đưa quần áo cho các nàng bận?

"Các ngươi còn chưa biết nha?" Con dâu thôn trưởng thẳng thắn nhanh nhẹn, "Tiểu nhị nhà ngươi......! Phi phi phi, ta nói Tú tài công thôn chúng ta nha, được Đề học đại nhân trong phủ khen thưởng, ban hắn một tấm bảng Hiền Lương Phương Chính.

Nghe nói một cái tỉnh mỗi năm cũng chỉ có một người đâu!"

Sở mẫu đầu ong một cái, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Thôn trưởng phu nhân vội vàng đỡ lấy nàng giúp nàng thuận khí.

"Con ta thật sự được cái bảng gì kia?"

"Thiên chân vạn xác nha! Ngài a, liền chờ làm lão phong quân đi ha ha ha!".

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜