Chương 77:Xuyên Qua Cổ Đại Làm Phu Tử

79: Trứng Có Trước Hay Vịt Có Trước

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Ngày ba mươi tháng năm, sau nguyệt khảo.

Sở Từ đem hai đứa nhỏ gọi đến trước mặt, dặn dò bọn họ bản thân mấy ngày không ở đây phải hảo hảo đọc sách, nếu có việc liền đi tìm bọn người Trương Văn Hải.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Hai đứa nhỏ đều thực ngoan ngoãn, bọn họ dùng ánh mắt không muốn nhìn theo Sở Từ ra cửa, đem Sở Từ nhìn đến cũng có chút khó chịu, lần này đi chính là vài ngày, không gặp được người thật là có chút nhớ.

Nhưng mà lúc hắn cõng túi đồ lúc bước ra cửa phòng, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng hoan hô nho nhỏ.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Sở Từ đột nhiên xoay người trở về phòng, lại thấy hai đứa nhỏ như cũ dùng cái loại ánh mắt có chút không muốn manh manh (dễ thương) mà nhìn hắn.

A, Tiếng hoan hô Schrodinger! (Là một thí nghiệm con mèo của Schrodinger.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Thí nghiệm đưa ra giả thuyết về một con mèo có thể vừa sống vừa chết.)

Sở Từ cùng với hai người khác cùng đi ra Huyện Học, thấy bên ngoài đầu ngõ dừng lại hai chiếc xe ngựa.

Xe ngựa này bên ngoài thoạt nhìn rất lớn, nhưng bên trong lại không phải đặc biệt lớn.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Hai người ngồi vừa vặn tốt, ba người liền có vẻ có chút chật chội.

Lúc này, mành chiếc xe ngựa phía trước đột nhiên bị xốc lên, một gương mặt như phật Di Lặc cười tủm tỉm từ bên trong vươn tới: "Chu 朱 phu tử y đêm qua bất hạnh nhiễm phong hàn, sơn trưởng liền để cho ta tới mang đội." (Chu chổ này là 朱)

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Thấy người ló đầu ra là Chu 周 phu tử, Giang Hoài cùng Trần Tử Phương liếc nhau, lập tức quyết định tử đạo hữu bất tử bần đạo.* (Chu chổ này là 周, 2 chữ Chu khác nhau)

*Tử đạo hữu bất tử bần đạo: Đạo hữu chỉ người khác, bần đạo chỉ chính mình.

Chỉnh câu phiên dịch ở đây chính là: Huynh đệ ngươi chết đi, ta bất tử.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Chính là vì lợi ích của chính mình không tiếc tổn hại ích lợi của người khác.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Vì thế, Giang Hoài cùng Trần Tử Phương hai người ý tưởng giống nhau mà triều Sở Từ chắp tay, nói: "Sở huynh, liền làm phiền ngươi đi ngồi cùng Chu phu tử, chúng ta còn có một chút vấn đề đêm qua lưu lại chưa có giải quyết xong."

Sở Từ không rõ nguyên do, thấy hai người chờ mong mà nhìn hắn, liền gật gật đầu, ngồi thì ngồi thôi.

Hắn xoay người liền đi đến chiếc xe ngựa Chu phu tử bò lên, bỏ qua hai người phía sau trên mặt ẩn ẩn có vẻ xấu hổ cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Một canh giờ sau, Sở Từ nhăn mặt, trước hết nghe Chu phu tử ở bên tai lải nhải, sau đó lại máy móc mà mở miệng trả lời.

Hóa ra Chu phu tử này là thích khảo giáo học vấn học sinh, hơn nữa y là nhìn đến cái gì liền hỏi cái đó, bất luận dễ hiểu hoặc thâm ảo.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

đơn giản liền dần dần sâu sắc, sâu sắc liền bẻ xả thành đơn giản, dù sao, y chính là sẽ giảng không ngừng.

Sau khi Chu phu tử lại hỏi xong một vấn đề, có chút chưa đã thèm.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Y lại vén rèm lên, hướng ra phía ngoài nhìn, lúc nhìn thấy một đám vịt ở trong nước chìm nổi.

Y nhìn một hồi, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên, thả lại mành, quay đầu tới.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Sở Từ nghĩ, lại tới nữa.

"Sở Từ a, chổ này của ta có một câu đối, ngươi tới đối một chút đi?"

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

"Phu tử thỉnh giảng."

"Áp hí thanh giang thủy." (Vịt chơi đùa trên sông nước trong veo.)

Sở Từ xuyên qua góc mành xốc lên nhìn thoáng qua, quả nhiên thấy một đám vịt ở trong nước chơi đùa.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Hắn hướng bốn phía nhìn nhìn, chợt thấy một con tiểu cẩu phe phẩy cái đuôi hướng trong núi chạy tới.

"Khuyển phệ thâm sơn lâm." (Chó sủa trong rừng núi sâu.)

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

"Đàn vịt chơi đùa nước sông trong veo."

"Một con chó sủa như điên trong rừng núi sâu."

"Đàn vịt chơi đùa, trong nước sông trong veo trên dưới chìm nổi."

"Một con chó sủa như điên, trong rừng núi sâu trong ngoài hô ứng."

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

"Ha ha ha, không tồi không tồi." Chu phu tử gật gật đầu, tư duy nhanh nhẹn, đối trận tinh tế, không hổ là học sinh xuất sắc Huyện Học công nhận.

Sở Từ có chút miệng khô lưỡi khô, hắn lấy ra ống trúc yên lặng uống một ngụm nước, nghĩ thầm nếu cứ tiếp tục như vậy không phải là biện pháp.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Lão nhân này rõ ràng là luyện qua.

Còn ít nhất một canh giờ nữa mới đến lữ quán, nếu cứ như vậy trả lời, trí nhớ hắn không khô kiệt cũng muốn miệng khô cạn mà chết!

"Phu tử, vừa mới ngài đột nhiên nhắc tới vịt, học sinh bỗng nhiên nhớ tới, khi còn nhỏ vẫn luôn có nghi hoặc, ở trong lòng xoay quanh quanh quẩn nhiều năm, không biết phu tử có thể hay không thay học sinh giải thích nghi hoặc?" Sở Từ thành khẩn hỏi.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Chu phu tử hứng thú, người bình thường sau khi bị y tàn phá hơn một canh giờ, thường thường sẽ đầu óc hỗn độn một mảnh, Sở Từ này cư nhiên còn dám hướng y thỉnh giáo vấn đề?

"Ngươi nói thẳng là được, lão phu nếu là biết được đáp án, nhất định vì ngươi giải đáp nghi vấn giải thích nghi hoặc."

"Xin hỏi phu tử, thế nhân đều biết vịt nở từ trứng mà ra.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Như vậy thử hỏi, trên đời này rốt cuộc là vịt có trước hay trứng vịt có trước?"

Chu phu tử cười, vừa định nói vịt có trước, rồi lại đột nhiên nhớ tới, vịt kia chẳng lẽ không phải từ trong trứng nở ra sao? Nếu nói trứng vịt có trước, vậy trứng vịt này lại như thế nào mà có?

Nghĩ nghĩ, mày y càng nhăn càng chặt, hiển nhiên là bị vấn đề này làm cho bối rối.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Sở Từ ở trong lòng trộm cười cười, sau đó bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Này một dưỡng, liền dưỡng tới lữ quán trên đường.

Lúc Sở Từ bị xa phu đánh thức, bên trong xe đã không còn người.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Trần Tử Phương cùng Giang Hoài đều ở ngoài xe chờ Sở Từ, thấy hắn xuống xe, liền vẻ mặt xin lỗi mà chạy lại đây.

"Sở huynh, ngươi chịu khổ.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Vừa mới ta thấy sắc mặt Chu phu tử ngưng trọng xuống xe, tất là ngươi trong lúc y hỏi chuyện ngủ rồi đi? Đợi lát nữa ngươi nhớ rõ đi thỉnh tội Chu phu tử một chút, lão nhân gia xưa nay rộng lượng, nhất định sẽ tha thứ ngươi." Giang Hoài nhắc nhở Sở Từ, để tránh hắn lưu lại cho phu tử một ấn tượng không tốt.

Sở Từ cười thần bí, dẫn hai người đi vào một cái ngõ nhỏ, sau đó điên cuồng dày vò hai người một trận, mới giải tỏa một chút cơn buồn bực buổi chiều bị hai người hố lên xe.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

"Sở ca hội xã ngươi, người ác không nói nhiều.

Cũng không phải là ta bị phu tử hỏi đến ngủ, mà là phu tử bị ta làm khó." Sở Từ ở trước mặt tiểu đồng bọn, vẫn là rất có tinh thần phấn chấn người trẻ tuổi.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Giang Hoài cùng Trần Tử Phương sớm thành thói quen Sở Từ thỉnh thoảng sẽ nói ra lời nói nhảm, giống lần trước hắn sau khi tuần khảo đệ nhất, có người mỉa mai hắn một câu, hắn liền nói cái gì "Không cần sùng bái ca, ca là cái truyền thuyết" linh tinh, nghe lên tuy có chút không văn nhã, nhưng ẩn ẩn thú vị.

Giống Trương Văn Hải loại này da tương đối có chút dày, càng là nhặt nha tuệ* người khác, đem đi ra ngoài giả bộ cường đại khắp nơi, dù sao Sở huynh nói, hắn cũng là nghe người khác nói.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

*Nha tuệ: Bắt chước lời người khác.

"Ngươi đem phu tử làm khó?" Giang Hoài nghe thấy nan đề liền xúc động, "Xin hỏi là cái đề mục gì, Sở huynh không ngại nói ra nghe một chút?"

"Ha ha, ngươi sẽ không muốn biết." Sở Từ sang sảng cười, sau đó sửa sang lại hảo quần áo cùng biểu tình, lại phong độ nhẹ nhàng mà đi ra ngõ nhỏ, chỉ dư lại hai cái tạc mao lưu tại ngõ nhỏ suy nghĩ, rốt cuộc là cái dạng vấn đề gì, có thể đem Chu phu tử làm khó đâu?

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Sẽ không lại là bịa chuyện đi?

Lúc cơm chiều, Chu phu tử không có xuống dưới dùng cơm.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Sở Từ rất lo lắng lão nhân này để tâm vào chuyện vụn vặt đi, liền xung phong nhận việc, cầm hộp đồ ăn đi lên đưa cơm cho y.

Chu phu tử nghe thấy tiếng đập cửa, nói một tiếng tiến vào, chờ sau khi thấy Sở Từ, phản ứng đầu tiên thế nhưng là muốn lấy tay áo che mặt, sau đó phát giác không ổn, ho khan vài tiếng sau nói: "Đặt đó đi, lão phu muốn nghỉ ngơi, ngươi cũng trở về phòng đi thôi." Y sợ Sở Từ hỏi câu trả lời vấn đề hắn hỏi buổi chiều kia.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Sở Từ khẽ cười nói: "Học sinh hầu hạ phu tử dùng cơm đi, hôm nay đồ ăn có một khối cá hấp, nghe nói phu tử có bệnh về mắt, học sinh giúp phu tử nhặt xương thứ này?"

Tật mắt này là cận thị nhẹ, Sở Từ nhìn ánh mắt y, cảm thấy đại khái có hai ba độ.

"Khụ......! Không cần, cùng lắm thì ta không ăn cá này, ngươi trở về nghỉ ngơi đi.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Đúng rồi, vấn đề buổi chiều kia của ngươi ta còn không có nghĩ ra được, để ta ban đêm nghĩ lại đi." Chu phu tử có chút xấu hổ mà nói.

"Phu tử không cần suy nghĩ lâu lắm, bởi vì buổi chiều học sinh ngẫu nhiên nhớ tới nội dung trên một quyển sách, tức khắc cảm thấy vấn đề làm học sinh bối rối mấy chục năm hẳn là có thể giải."

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

"Nga? Ngươi mau nói ra nghe một chút!" Chu phu tử tim gan cồn cào, y đau khổ suy nghĩ suốt một buổi chiều, liền mém chút đem chính mình bức điên rồi, nhưng là vô luận nghĩ như thế nào, kết quả đều là không thể như ý người.

"Phu tử, một đường tàu xe mệt nhọc, ngài trước dùng cơm đi, học sinh chia thức ăn cho ngài, chúng ta vừa ăn vừa nói." Sở Từ sợ Chu phu tử đói lả, trở về tiên sinh nếu biết, tất nhiên cũng là muốn mắng hắn.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Chu phu tử thấy đồ ăn, cũng rốt cuộc cảm thấy đói bụng, y cầm chén cơm, Sở Từ liền kẹp đồ ăn cho y, vừa ăn vừa nghe Sở Từ nói.

"Quyển sách này chính là một quyển tạp thư, xuất từ thời kỳ tam quốc《 Tam Ngũ Lịch Kỷ 》.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Nói rằng " Thiên địa hỗn độn như kê tử, Bàn Cổ sinh kỳ trung".

Học sinh nghĩ, nếu trời đất mới sinh, giống như hình trứng, như vậy tất nhiên là trứng vịt có trước rồi, rồi sau đó mới có vịt, rốt cuộc thế gian vạn vật, đều hẳn là được truyền thừa từ sự vật nguyên thủy."

Chu phu tử cau mày, một ngụm cơm ngậm ở trong miệng nửa ngày không nuốt xuống được.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Y đem lời nói của Sở Từ ở trong lòng mặc niệm hai lần, càng nghĩ càng cảm thấy, đại khái cũng chỉ có thể đáp như vậy.

Sau khi không còn rối rắm, y liền thấy đói bụng, liền ăn hai chén cơm, Sở Từ sợ tới mức nhanh chóng thu dọn đồ đạc, đói một hồi lại no một hồi, vạn nhất gây ra bệnh kia vậy toàn bộ đều là lỗi của hắn!.

Truy cập để đọc truyện nhanh nhất!

Bạn cảm thấy chương này như thế nào?
❛ Website dành cho những tín đồ truyện chữ có niềm đam mê bất diệt với truyện. ❜